Thấy hắn xoay người, tâm bỗng nhảy lên một cái. Chưa kịp chờ não bộ kịp nhận thức, chân tay đã phản ứng trước rồi, ta nhào tới, từ phía sau ôm chặt lấy lưng hắn. Từ trước tới giờ chưa từng nghĩ ta có thể có khí lực lớn như vậy, tốc độ cũng như sức lực quả thật có thể so sánh với tuyển thủ quốc gia nha.
Ôm ta a! Tên đáng ghét Khổng Văn ngươi!
Hắn không nghe thấy tiếng lòng ta, ngược lại còn động động thắt lưng, tựa hồ muốn đẩy ta ra.
Không được! Ta không cần!
Hai tay dùng sức còn chưa đủ, lại dùng cả hai chân bò lên người hắn. Cả người nhuyễn ra quấn chặt dán lên người hắn.
"Không phải chán ghét ta sao?" Thanh âm Khổng Văn lạnh băng, ta thực sợ hãi.
"Không được đi"
"Không đi? Không đi nhất định ta sẽ làm rất nhiều chuyện ngươi không thích." Hắn khẽ quay đầu nhìn ta như con bạch tuộc dán trên người hắn, rầu rĩ nói. Dường như có hơi thở quỉ dịđang lưu động trong không khí.
Lúc ấy ta thực sự dại dột mất rồi, cư nhiên lại không do dự khảng khái trả lời: "Làm cái gì cũng được. Chỉ cần ngươi đừng bỏđi"
Hơn nữa, lại còn không sợ chết bồi thêm một câu: "Kể cả làm tình cũng không sao"
Giây tiếp theo, ta bị ném mạnh lên giường.
Nhắm mắt lại, ta thấy chết không sờn. Chỉ cần Khổng Văn không đi, chỉ cần Khổng Văn không đi tìm mấy tá bạn gái kia …
"Ngươi đây là cái thái độ gì? Là muốn ta lưu lại?" Thanh âm Khổng Văn dường như không hài lòng truyền xuống.
Ngươi còn muốn ta thái độ thế nào?
Ta mở to mắt, lại phát hiện âm thanh không hài lòng kia lại xuất hiện trên bộ mặt vừa giống hồ ly lại giống tiểu tặc hề hề tươi cười kia.
Ngươi! Ngươi … Ngươi gạt ta!
Ta thiếu chút nữa nhảy dựng lên cho hắn một cái tát, đáng tiếc bởi vì quá kích động, chỉ có thể nhũn người nằm trên giường thở dốc, phóng ánh mắt "sắc bén" về phía hắn.
"Như thế nào? Mất hứng sao?"
Ta còn cao hứng cái quỷ! Ngươi làđồ…….. làđồ……….———
- chờđã, ta còn đang cố tìm ra từ hình dung cho đúng.
Hắn cư nhiên còn móc túi trước ra lấy cái lọ hôm qua suýt nữa phải dùng ra, ái muội thở dài:
"Ai, vốn buổi sáng lấy ra nghịch một chút, ta định ngày mai mới đến. Bất quá ngươi chờ không được, ta cũng đành miễn cưỡng đáp ứng…."
Ta không chịu chờ? Miễn cưỡng….
"Ngươi….. Ngươi ngươi ngươi……. câm miệng!" Ta ngồi dậy rống to.
Không nghĩ tới vẻ mặt tươi cười của hắn biến mất ngay lập tức, lập tức khôi phục lạnh băng như ban đầu, lãnh khốc vô tình hừ một tiếng: "Không muốn như vậy, ta đi"
Cư nhiên……….. cứ vậy lẳng cái lọ qua một bên, đứng dậy xoay người.
Không cần! Không cần đi!
Lần này ta lại nhảy dựng lên, ôm lấy chân hắn.
"Không cần đi" Ta đáng thương hề hề cầu hắn.
Hắn quay đầu liếc ta một cái, lãnh đạm nói:" Ta muốn cùng ngươi làm tình"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!