Chương 4: (Vô Đề)

Thế nhưng Khổng Văn thản nhiên đáp lại "Rất được nga nhưng hình như ngươi gọi hắn tên hiệu a "

Ta bỗng nhiên xoay người, dí tay lên đầu mũi hắn " Ngươi… ngươi…ngươi… ngươi cư nhiên… cư nhiên khen người khác xinh đẹp"

Phi…phi…phi, ta không phải cóý này…

Là ta muốn nói…ý của ta là….

Vừa định đối với hai người kia làm một bài giảng giải, bất quá… hai người nọ không có coi ta đang có mặt ởđây nha

"Không phải tên hiệu, là cục cưng. Tên hắn làÁm Dạ Lưu Quang, gọi tắt là Lưu Quang" Tiểu tử này còn ngang nhiên bồi thêm một câu "Tên cục cưng chỉđể ta gọi, không được ai gọi hắn như thế"

Ta mãi mới nhận thức được chuyện gìđang diễn ra, giờ mới nhận thức được vấn đề quan trọng nhất: "Đoạn Thiên,… ngươi… ngươi… thích nam nhân…?"

Đoạn Thiên nhìn ta, nhăn nhăn cái mũi: " Thì sao a ta vẫn hơn người không tiền đồ như ca "

Ta lạnh người một trận. Hiện tại không quản đến lòng tự trọng đáng thương của ta, tuy rằng nóđang hiểu nhầm ta đồng tính luyến ái, nhưng chỉ có nó làđệđệ thân cận nhất của ta, về sau giải thích cũng được.

Cha, mẹ, ta sẽ hảo hảo chiếu cốĐoạn Thiên.

Nhưng không để ta hô hấp đến năm giây, nó ngang nhiên đứng trước mặt ta, tiếp tục nói: "Nhưng ta là công a không như ca, là phận luôn nằm dưới na "

Ta xỉu.

Hai tay nắm chặt, nhưng lại không thể vung lên được.

Vóc người Đoạn Thiên tương tự Khổng Văn, bao nhiêu công sức nuôi nó mấy năm nay, cánh tay đang lơ lửng lại thu trở về.

Ta nhịn, ta nhịn.

Nước mắt lại không nhịn được lại trào ra, ta không có chịu thua kém đứng dậy bù lu bù loa.

Ô..ô.. ô tức chết ta.

Oa oa, đệđệ không có liêm sỉ lại đến trước mặt ta: "Chậc chậc, nhìn ca ở cái dạng này, quả thật làm người ta chảy nước miếng na may mà có Khổng Văn, không thì ta đúng là mệt chết"

Ta ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt, mở to mắt nhìn nó, không thể phản ứng nổi.

Oa, đệđệ thân yêu của ta làđồ quái vật a

Ta xin lỗi cha, mẹ, cha mẹ có thiêng mang ta đi luôn đi … Ta thực xin lỗi…

Cư nhiên… cư nhiên… dưỡng ra một Đoạn Thiên như vậy.

Oa oa oa

Một bên thương tâm không thôi, một bên ta tính quay sang hỏi Khổng Văn xem có phải ngày xưa bệnh viện gửi nhầm đệđệ cho ta phải không thì hắn đã quay sang Đoạn Thiên đáp:

"Đoạn Thiên, phòng ngươi cứ dùng đi, ta mang ca ngươi đi chỗ khác"

Dù sao ta cũng đang thương tâm muốn chết, mặc kệ Khổng Văn tha lôi ta xuống dưới nhà.

Bác gái dưới vẫn nhìn ta cảm thông nói: "Đoạn lại bịốm sao?"

Khổng Văn ôm ta bước đi, quay lại gật đầu với bác gái một cái.

"Ai nha, may mà còn có bạn bè chiếu cố… thật đáng thương"

Ra đến tận đường, bác gái vẫn còn cảm thán một câu: "Đáng thương a "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!