"Làm sao vậy" Khổng Văn thật mẫn cảm quay sang hỏi ta "Cổ họng rất đau sao?"
Ta đỏ hồng cả hai tai, sao còn nhắc đến vấn đềđó.
Kì thật, ngoài những lúc phát hỏa và khi dễ ta ra, Khổng Văn thực sự là một bằng hữu rất tốt. Cái chính là, những lúc đó thực sự rất ít.
Khổng Văn à, ngươi đừng trách ta a ta muốn trốn, trốn thật xa. Ngươi không được sinh khí, trăm lần ngàn lần không được sinh khí a
Con người của ta, thực sự rất vĩđại, nhưng không thiếu gì người đi nên thiếu ta cũng đâu có sao
Đoạn Thiên nói ta lười chảy ra nước, cộng thêm cái sự ngu ngốc, học vi tính bốn năm đến giờ cũng chỉ biết mỗi đánh chữ, ngày thường chỉ biết lăn ra ngủ, ngủ dậy lại ăn, ai mắng liền khóc sướt mướt.
Khổng Văn tổng kết ta tốt nhất làđi làm cún con sủng vật.
Ngay cả bác gái lầu dưới nhà ta trông mặt ta luôn bảo rằng "Đáng thương, từ nhỏđã mất cha mẹ, lớn lên ngơ ngơ ngác ngác, về sau thế nào mà sống đây"
Kì thật, ta cũng cóưu điểm a. Ít nhất ta còn biết nấu cơm.
Đúng vậy, ta nấu cơm. Đến như Khổng Văn, thường xuyên được ăn uống ở các nhà hàng năm sao cũng phải ca tụng ta, Haha, rất lợi hại đi.
Đương nhiên không có dịp đặc biệt ta cũng không động tay. Tính ra năm nay tổng cộng ba lần ta vào bếp, đều vì lấy lòng Khổng Văn, còn Đoạn Thiên, hẳn là hai ba năm nay không được nếm qua cơm ta nấu. Không đúng, lần trước đúng lúc ta mời Khổng Văn mấy món ngon, vừa vặn nó về nhà, như con mèo đói mà nhào vào mâm ăn sạch một miếng cá chua ngọt to bự. Hừ hừ, ta vẫn thực hiện đúng nghĩa vụ ca ca đi, nấu này nấu nọ cho nóăn a
Đã hứa với Khổng Văn sẽ nấu cơm cho hắn ăn, ta dù lười cũng không dám đổi ý. Thành thành thật thật ngoan ngoãn theo Khổng Văn ra chợ mua đồăn, rồi trở lại nhà trọ của ta.
Hôm nay làm thịt gà thiêu hạt dẻ, khoai tây xào đi.
Cái gì? Chê ít?
Ngươi tưởng ta thừa hơi ư? Làm hai món đã mệt chết đi, ngươi có hiểu hay không?
Vì cái gì mà chọn hai món này ư?
Bởi vì chúng đều phải dùng đến dao a Ngươi xem, hạt dẻ phải dùng dao, xả thịt gà phải dùng dao, gọt vỏ khoai tây phải dùng dao, xắt nhỏ khoai tây cũng phải dùng dao.
Ta cũng không phải đặc biệt thích dao, nhưng chỉ cần nhìn thấy ta phải động vào dao, Khổng Văn sẽ ngoan ngoãn lại giúp ta làm hết. Hì hì hì…
Ta tựa vào cửa bếp nhìn Khổng Văn gọt vỏ khoai tây. Kì quái, vì cái gì mà một đại công tử như hắn lại thành thạo mấy việc này, trời sinh sao?
Kì thật, nhìn bộ dạng Khổng Văn như vậy rất phong độ a
Cứ nhìn mắt hắn đi, trắng đen rõ ràng, lại có thần, lại rất to, nhưng mà mắt ta cũng to na
Lại cái mũi, như là của ngôi sao nổi tiếng đi quên, kì thật mũi ta cũng thật đáng yêu. Ta ngó vào toilet soi gương nhăn nhăn cái mũi đáng yêu…
A, còn có… Thôi, không nghĩ nữa, ta mệt a
Đánh một cái ngáp to, ta hướng Khổng Văn nháy mắt mấy cái: "Khổng Văn, ta đi ngủ một lúc"
"Không được, ngươi phải ởđây cùng với ta"
Vẻ mặt đau khổ, ta vặn vẹo thắt lưng "Nhưng ta mệt lắm"
Hắn liếc mắt nhìn ta một cái, đặt rổ khoai đã sạch vỏ lên bồn, rửa sạch tay, tiến tới chỗ ta đứng.
Ôm lấy thắt lưng ta, Khổng Văn bắt đầu nhẹ nhàng ôn nhu hôn ta, đầu lưỡi xâm nhập, thẳng đến khi ta vặn vẹo yêu cầu không khí, hắn mới buông ra, để ta tựa lên cửa, rồi đi vào phòng khách.
Rất nhanh, hắn bê cái ghế sô pha đặt ở phòng bếp, ôm lấy ta đặt lên sô pha.
"Ngươi ngủởđây, không được chạy đi đâu" Hắn hôn hôn trán ta, nhay nhay lỗ tai, lại quay sang xử lý tiếp con gà, lại còn đống hạt dẻ nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!