Ta bị hắn dồn tận vách tường trong cùng, miệng nhanh chóng bị hắn chiếm giữ, chỉ có thể phát ra tiếng ưm ưm mơ hồ, chính ta cũng chẳng rõ mình đang muốn nói gì, oa oa thật đáng thương …
Lưỡi hắn báđạo không ngừng càn quét loạn xạ, trời ạ, hắn nhất định không tha cho ta đâu!
Dừng lại, dừng lại, ta không thởđược nữa rồi…
Ngày mai có khi sẽ có một tít bài trên trang nhất các báo " Sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp chết vì không thở nổi khi hôn … trong toilet"… Oa oa
Buông ra.. Buông ra…!
Ta đẩy vai hắn, nhưng xương cốt hắn thực rắn chắc, đẩy chỉđau tay, chính là giúp hắn mát xa. Ta tiếp tục phản kháng, Ta kéo tóc hắn, Ta kéo, kéo, kéo…
Thắt lưng bỗng nhiên bịôm chặt, kêu một tiếng thảm thiết, Ta bị hắn gắt gao ôm chặt trong ***g ngực, một tia không khí cũng không lọt nổi.
Thắt lưng đáng thương của ta, ôôô, …đau quá, cứ như bịđứt ra rồi. Nhẹ tay một chút đi a… Buông ra!
Khổng Văn chết tiệt, có cần thiết phải dùng nhiều sức như vậy không…?
Giãy giụa nhích tới nhích lui, ta trốn đông trốn tây thật vất vảđem đầu lưỡi đi ra, hắn lại bắt đầu cắn cắn nhấm nhấm cánh hoa của ta.
Này này ta không phải cà rốt!
Nhưng hiện tại hô hấp quan trọng hơn, không thèm tính toán so đo với ngươi. Ta thở, thở.
Này ngươi cắn đủ chưa hả, không muốn biến môi ta thành hai căn lạp xưởng đấy chứ??
Đủđủ, ta không muốn biến thành lạp xưởng đâu!!!
Ta dùng hết khí lực tránh hắn, kết quả lại như xoay xoay trong lòng hắn.
Đằng đằng, đằng đằng.
Không phải chứ?
A a a, không muốn không muốn, có cái gì cứng rắn chọc chọc vào bụng dưới của ta. Ta không cần, không cần.
Ta không liên quan a Ô ô, sớm biết thế ta đã ngoan ngoãn không động…
Cám ơn trời đất, cuối cùng con đại hổ này cũng buông ta ra.
Nguôi giận sao?
Ta ngẩng đầu trừng đôi mắt to nhìn hắn, rõ ràng trong mắt hắn không có tí thiện ý nào.
Lập tức quay người lùi xa ba thước, không ngờđụng đầu vào tường, bị bật ngược lại, run rẩy lui ra góc trốn.
Khổng Văn nheo mắt, ngón tay hướng ta lại ngoắc ngoắc.
Này này ta cũng không phải cún con, ta là cô nhi giỏi giang, đem đệđệ nuôi lớn nha
Ai ai, ta không có thua kém ai đâu, ngươi sao không biết chứ, ta chém ngươi!!!
Đứng trước thân hình cao hơn mình nửa cái đầu, hơn nữa toát ra nguy hiểm, bất luận là ai cũng đều co rúm sợ hãi.
Ta chẳng những sợ, còn bị hắn dọa đến rớm nước mắt.
Lấy tay xoa xoa dụi mắt, giả ngoan như tiểu cừu. Mọi người đều nói bộ dạng này của ta hảo đáng thương, hắn mau nhìn ta thương tâm đến mức ấy mà tha ta đi
Khổng Văn nâng cằm ta lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!