Chương 10: (Vô Đề)

Ta nói đằng sau, vì Khổng Văn đãái muội đè ngửa ta ra mà hôn, không kiêng nể bất cứđiều gì. Hơn nữa, càng đáng giận hơn, hắn cư nhiên quần áo còn đầy đủ không sứt mẻ, còn ta quần đã bị hắn lột sạch!

Cho nên, khi ta ngửa đầu lại đằng sau, thấy một đôi mắt đang trừng lớn của một lão nhân, mắt ta lại càng trừng lớn hơn.

Khổng Văn cũng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn ra phía cửa.

Tự tôn đột nhiên tăng vọt, ta một cước đá văng Khổng Văn, lại bi ai phát hiện quần của mình đã đi đâu không thấy. Khổng Văn còn nằm trên còn hoàn hảo không nhìn thấy, hắn lại bị ta đá văng ngửa ra nền nhà làm cái gì cũng không che được nữa.

Oa oa oa, cảnh xuân của ta đã lộ hết toàn bộ, lại trước mặt một lão nhân đáng kính ——–

Từ trên bàn chật vật đứng lên, ta ôm tiểu đệđệđang hoang mang rối loạn vẫn còn hơi trương trướng nhưng đãỉu xìu rũ xuống, cả người lủi hẳn xuống gầm bàn, dù sao cũng không còn mặt mũi gặp ai.

Khổng Văn đã trấn định lại, đứng dậy một hơi kéo ta vào lòng, thoải mái ôm ta trong ngực. Ta nhắm mắt lại, đơn giản càng dụi sâu vào trong lòng hắn, kì thật không khác gì con đàđiểu rụt cổ.

"Bác hai, sao ngươi lại tới đây?" Khổng Văn kinh ngạc hỏi.

Là người nhà Khổng Văn!

Bên cạnh hắn lâu như vậy, nhưng chưa bao giờ Khổng Văn đề cập đến người thân với ta. Hại ta cũng nghĩ hắn là cô nhi như ta.

May mắn không phải cha Khổng Văn. Ta mạnh mẽ an ủi tâm hồn nhỏ bé vừa bịđả kích.

Chuyện xảy ra nhưđiện cao thế lên xuống liên tục, ta không kịp ổn định được a

"Cha! Ngươi cũng đến đây?" Khổng Văn lại lên tiếng. Cơ hồ làm cho ta nhưđột nhiên phát bệnh nặng.

Không thể nào?

Ta sợ tới mức há hốc mồm không khép lại được, đả kích đả kích cực lớn!

Khổng Văn lại thản nhiên: "Nga, mẹ cũng đến đây a "

Trời đất chuyển dời …………….

Ta xác định mình muốn hôn mê.

Nhưng trước khi hôn mê, ta phải khẳng định xem Khổng Văn có lừa ta hay không. Nếu như hắn nói dối vài lời mà làm ta hôn mê chẳng phải rất mất mặt sao.

Không thể như thếđược!

Ta mở to mắt, quyết định chui ra nhìn xem, sau đó ngốc người ra ngây ngẩn.

Cửa phòng hiện tại đã là ba người.

Bác trai đầu tiên xuất hiện không tính, đã thêm một bác trai khác ngoại hình thập phần tương tự Khổng Văn, cuối cùng là một phụ nữ trung niên xinh đẹp – dường như là mẹ Khổng Văn –đều đang kinh ngạc trừng mắt nhìn ta.

Tới tới lui lui nhìn ba người mấy lần, đến khi chạm phải ánh mắt cha Khổng Văn, ta mới nhớ ra mình không còn mặt mũi nào gặp người nữa a

Thất thanh một tiếng, lại quay đầu lại rúc vào lòng Khổng Văn, tiếp tục làm đàđiểu.

Rất mất mặt! Ta muốn đi tự sát!

Khổng Văn đem ta ôm tới sô pha, cởi áo vest ra giúp ta che thân dưới, thong dong nói: "Mời ngồi, bác hai, cha, mẹ!"

Tuy rằng nhắm chặt mắt, ta cũng biết cả ba người đều vào tới sô pha, hơn nữa còn ngồi ngay trước mặt ta.

Ta tựa vào vai Khổng Văn, lợi dụng khe hở hé mắt ra một chút quan sát tình hình.

Cha Khổng Văn ngồi chính giữa, bác trai cùng mẹ Khổng Văn ngồi hai bên. Ba người đều không dời mắt chằm chằm nhìn ta, nhìn như thể ta là quái nhân ởđâu chui ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!