Chương 1: (Vô Đề)

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu thẳng vào phòng, ta xoay người ngáp một cái thật to, cuộn lại một đống ngủ tiếp.

Ta yêu nhất là ngủ.

Ta thật đáng thương a, mười hai tuổi mất đi cha mẹ, ta thay cha mẹ vất vả nuôi đệ đệ duy nhất lớn lên, năm nay cũng đã vào Đại học. Ngậm đắng nuốt cay như thế, thật dũng cảm giỏi giang, ngủ nhiều thêm một chút cũng chẳng vấn đề gìđi.

Đáng tiếc, ông trời không hề theo ý ta.

Một đôi tay thò lên giường thô lỗ kéo dựng ta đứng lên, kéo kéo lay lay ta như thể ta là bù nhìn vậy.

"Ca, rời giường"

Tiểu tử chết tiệt, đối xử với ca ca đáng kính nhất của nó như thế. Hơn nữa ngày nào cũng như thế a.

Ta nhắm mắt lắc đầu, mặc kệ nó nắm xuống ngủ tiếp, ngủ là trên hết!

Mơ mơ màng màng, không biết bị lôi đi đâu, sau đó là một cái khăn ướt áp lên mặt. Đệđệ kiêu ngạo quý hóa trên khuôn mặt non nớt của ta ra sức chà chà xát xát, thiếu chút nữa thìđem mắt ta mũi ta miệng ta đặt sai vị trí.

Đau quá, đau quá a!

Rốt cục ta đầu hàng. Miễn cưỡng mở một bên mắt, hung hăng trừng mắt nhìn đứa em trai đáng chết, đoạt lại cái khăn trên mặt, tự lau khuôn mặt vừa mới bịđối xử tàn bạo của mình.

Thế mà tiểu tử trước mặt vẫn trưng ra vẻ mặt vô tội nhìn ta cười nói: " Cuối cùng ngươi cũng tỉnh, ta đã nấu bữa sáng xong từ sớm rồi"

Thiếu ngủđương nhiên bực mình, ta vừa đánh răng vừa nói nhỏ: "Chiều quáđâm hư, không nghĩđến ca ca vất vả chăm sóc ngươi lớn như vậy, dám đối xử với ta như thế…"

"Ca chăm sóc ta bao giờ? Đồ lười như ngươi, không có ta, ngươi đã xong đời rồi!"

Gì thế? Ta đánh răng nói thầm bản thân mình còn chẳng nghe rõ, cớ sao mà tiểu tử kia tai thính như thế?

Miệng đầy kem đánh răng, ta cố lấy khí thế ca ca chống nạnh: "Này, ít nhất từng cái hóa đơn sinh hoạt phí, ta cũng phải đến ngân hàng rút tiền trảđấy!"

"Tiền đóđều của cha mẹđể lại, ngươi kiếm ra chắc…"

Ngươi, ngươi, ngươi…Ôôô, tại làm sao mà trừ chính ta chẳng ai thấy ta thật là vĩđại chứ… Ngay cả em trai yêu quý nhất của ta đều…đều…

Nhìn ca ca đáng thương như thế, thế mà tiểu tử này một chút hối hận cũng không có.

"Ca, ta nhắc ngươi nha, giờ này đã là 8h50"

Không nhận ra anh mày đang tức giận sao? Nói đến thời gian làm cái quỷ gì, không có chuyện gì khác sao?

"Ngươi tính bỏ thi sao?

Thi? … Thật nhức đầu…

Aaa… Đúng vậy, hôm nay là ngày ta thi môn thi cuối cùng a Trời ạ, lại ngủ quên! À không, là do em trai lằng nhằng làm ta quên, tóm lại, ngủ vô tội.

Ta nháo nhào cuống cuồng mặc quần áo, thiếu chút nữa đem quần tròng lên đầu, ngay cả miệng dính đầy kem đánh răng cũng mặc kệ, dùng hết sức vọt ra khỏi nhà.

Hướng trường học chạy trối chết, tuy rằng trường rất gần, tuy rằng ta đã chạy rất nhanh, nhưng là… Ngay khi vọt tới lầu chính đã không còn một bóng người, thửđoán xem đi a…

Giống như con chuột con, ta cúi đầu thật thấp lò dò vài bước đã thấy phòng nào cũng đầy người, tìm được phòng thi, rón ra rón rén đi vào, cúi thật thấp đến nỗi nhưđầu vùi vào cổ luôn.

Đỏ mặt không được cười, ta rất dễđỏ mặt a chớ cóý kiến nha Đỏ mặt chào giám thị xin nhận đề thi… Theo thói quen, đầu ngó nghiêng, tai nghe ngóng, tìm cách hoàn thành bài thi.

Loại hành vi này, gọi là tham khảo đi đương nhiên, nói khó nghe chút thì thành quay cóp đi a

4 năm trước, có tiếng là lười biếng, tưởng ta chẳng thểđỗ nổi trường nào, tự nhiên lại bịép thi Đại học khá danh tiếng, còn thật đáng xấu hổđược đặc cách trúng tuyển.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!