Chương 9: (Vô Đề)

Típ típ................

-Làm cái khỉ gì vậy hả !?

-Thì nụ hôn chào buổi sáng !

-Có chào thì một cái là đủ rồi, bộ muốn anh nghẹt thở mà chết à !?

-Vậy mới không đụng hàng, thôi anh theo em lên xe nhanh lên. Ba mới ở Los Angerles về, muốn gặp anh em mình ngay !

Nó không để tôi ừ hử câu nào đã sai tài xế tống tôi vào xe cùng bộ áo ngủ, John phải hiền dữ lắm mới chịu nổi cái tính độc đoán của thằng em yêu quái này. Làm tôi nhớ lại ký ức đau khổ xa xưa. Số là khi tôi lên bảy tuổi, nó sáu tuổi, chỉ vì cá cược với lũ bạn mà nó nỡ lòng nào cướp đi nụ hôn đầu đời của tôi. Chưa hết, sau đó nó còn tiếp tục cướp đi nụ hôn thứ hai, ba, tư, nhiều đến nỗi tôi không nhớ hết. Kể từ đó, tâm hồn trong trắng ngây thơ của tôi đã bị nó nhuộm màu đen cá mực.

Chết, tôi quên nói với nhóc tôi phải đi cả ngày, lúc về chắc nhóc xé xác tôi ra mất thôi. Sao số tôi khổ thế này. Ba tôi cũng thiệt kỳ lạ, mấy đứa con ở thành phố Hồ Chí Minh thì ổng về đây mà ở. Đằng này ổng chơi nổi, qua Hà Nội ở rồi bắt tôi lết thân tàn bay tới gặp, nếu không có thằng em hộ tống thì còn lâu tôi mới tới thăm. Khi tôi về đến nhà đã 5 giờ sáng, lúc này tôi chỉ muốn đi ngủ cho khoẻ, Nhưng nhóc đã ngồi chờ tôi, nhìn vẻ mặt hầm hầm của nhóc, cơn buồn ngủ của tôi rủ nhau chạy trốn hết trơn. Nhóc đứng dậy hai tay chống nạnh, quắc mắc hỏi

-Giờ này mới lết về à, sao không đi luôn đi !!!

Đúng là nhóc đang giận mà, tôi cười cầu tài nhìn nhóc

-Anh…bận chút chuyện nửa đêm thì kẹt xe không về được !

-Tôi biết, anh bận du hý với người ta thì sao còn nhớ đường về được !

Có vẻ như gương mặt đẹp trai không giúp tôi làm nhóc nguôi giận, tôi đánh trống lảng bằng cách kêu ăn cơm, lại gần mới thấy đồ ăn đã thiu từ đời nào. Đành bắt qua chuyện khác, tôi còn muốn sống thêm vài năm nữa ăn đống này chắc tôi đặt vé trong bệnh viện quá. Lúc này chỉ còn cách đứng im cho nhóc băm xả. Mà sao nhóc hôm nay hành động quá kỳ lạ, còn gán ghép tôi với thằng em nữa chứ. Tôi muốn đính chính nhưng nhóc không cho tôi nói chen vào, tôi bắt đầu cảm thấy bực bội vì đang mệt.

Đúng lúc đó nhóc nói một câu châm dầu vào lửa.

-Tôi biết mà, anh muốn quen tôi và cả Duy Linh, may mà tôi có mắt mới không chịu quen anh. Anh đúng là đồ sở khanh !!!

-Tiểu Thiên, em có sỉ nhục, mắng chửi anh như thế nào cũng được. Nhưng anh cấm em không được nhục mạ tình cảm của anh dành cho em. Anh không cho phép em nghi ngờ tình cảm của anh !!!

Nói xong tôi mới giật mình, tôi vừa tát nhóc một bạt tai. Tại sao tôi lại tồi tệ đến thế, dù có tức giận đến đâu tôi cũng không được phép đánh nhóc chứ. Tôi là một thằng tồi, là thằng khốn nhất thế giới này, tôi không đáng là đàn ông mà. Tôi liên tục chửi mắng mình thậm tệ, đến khi nghe tiếng cánh cửa đóng sầm tôi mới giật mình tỉnh ra. Nhóc chạy khỏi nhà trong lúc không bình tĩnh thế này thật nguy hiểm, không chần chừ một giây nào, tôi lao vội theo nhóc.

Nhưng nhóc đã mất hút, tôi cuống cuồng chạy đi tìm gần như khắp thành phố này mà vẫn không thấy nhóc đâu. Vì mãi lo cho nhóc nên tôi không hay biết, có hai cặp mắt gian tà đang theo từng bước chân tôi. Lúc sắp tuyệt vọng thì tôi thấy bên kia đường tụ tập một đám đông, nghe nói là đánh ghen gì đấy. Tò mò tôi chen chân vào xem thử. Ủa, sao nhóc đứng ở đó. Tìm được nhóc tôi mừng rơn, xem ra nhóc đã trở lại bình thường. Tôi chạy tới bên nhóc thì nghe loáng thoáng hình như nhóc đang nhắc đến tôi.

-Chuyện gì mà có tôi vậy ?

Nhóc giật mình nhảy sang bên cạnh, nhờ vậy tôi mới thấy thằng em cùng John đang quỳ ôm nhau như đôi uyên ương bị chia rẽ. Mùi mẫn y hệt phim bộ Đài Loan, mà sao hai đứa nó ở đây nhỉ. Sáng nay thằng em nói bận việc đừng gọi cho nó mà, sao giờ lại ở đây cùng John. Tôi ngước lên thì tấm bảng "Hotel Kim Hoàng" đập vào mắt tôi cái bốp, thì ra hai người đã làm lành với nhau đây mà.

Đỡ quá.

-Ủa, hai đứa làm hoà rồi hả ? Chúc mừng nhé !

-Nhờ ơn anh hai cả !

Đến giờ phút này thì tôi mới thở phào nhẹ nhõm được, thế là đã có John thay thế tôi cho em trai yêu quái hành hạ rồi. Chắc thằng em tôi sinh lộn chỗ, nó phải là hoàng tử hành tinh hành hạ mới đúng. Tôi hý hửng chạy lại chỗ thằng em hỏi nhỏ.

-Sao hai đứa không "làm việc" ở nhà, chạy tới hotel chi cho tốn tiền !

-Bọn em muốn thử cảm giác mới í mà !

-À, ra thế !

Anh em tôi cười gian, tội nghiệp John, nó ngây thơ nên đỏ cả mặt ngó lơ chỗ khác. Nhóc rụt rè tới xin lỗi hai đứa nó, kỳ vậy ta. Nhóc đã làm gì mà phải xin lỗi, tôi quay sang hỏi thằng em thì nó chỉ cười mỉm. Nụ cười hoàng tử bóng tối của nó đủ để tôi hiểu, biết khôn thì đừng hỏi. Lúc này tôi chợt nhớ ra là chưa làm lành với nhóc, thế nên tôi chạy lại chỗ nhóc đang đứng với hai người bạn. Nhóc nhìn thấy tôi thì mặt mày đỏ bừng chạy vụt đi.

Gì vậy trời, hành động kỳ quái mà cũng lây lan được à.

Trời trong xanh, có một gã khờ không hay biết tình yêu đang đến.

Hihi.............

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!