-Làm gì thế !? Sao tự nhiên đánh người !?
Hô, thì ra biết nói tiếng Việt à. Càng tốt, sẵn đây tôi sẽ lật bộ mặt giả dối của Duy Linh cho gã ngu này biết luôn. Hít một hơi dài lấy giọng tôi bắt đầu giọng nói oanh vàng như ca sĩ opera.
-Duy Linh, tôi không ngờ con người cậu tệ hại đến thế ! Đã có Phong còn chưa thấy đủ sao mà quen thêm gã tây này !?
-Tôi…
-Còn anh tốt nhất mau cút đi, cậu ta đã có bạn trai rồi. Từ nay nhìn người nhớ mở to con mắt ra biết chưa hả !?
-Tôi…
Không để Duy Linh và gã tây kịp nói lời nào, tôi tiếp tục thao thao bất tuyệt về đạo lý làm người. Theo kinh nghiệm cãi lộn với hai đứa bạn yêu quái của tôi thì khi khai cuộc, ta phải nói, nói nữa, nói mãi, nói không ngừng. Không được để đối phương chen vào ta sẽ mất thế chủ động ngay.
-Nếu Phong mà biết thì sẽ ra sao hả !? Cậu phải nghĩ cho anh ta chứ ! Bộ máu cậu làm bằng nước suối à, sao vô tình thế…!!
-Chuyện gì mà có tôi vậy ?
Hắn đưa bộ mặt ngu đứng sau lưng làm tôi giật mình nhảy sang một bên, tên này ở không quá nên khoái hù người khác đây mà. Nhắc tiền nhắc manga yaoi mà linh như nhắc hắn thì tôi cũng mừng, mà nãy giờ tôi quên mất cặp gian phu còn đứng đó. Lén liếc qua nhìn hắn, tôi thấy hắn đang trân trối nhìn đôi gian phu ôm nhau thắm thiết. Rồi hắn toe toét cười. Gì kỳ vậy, hay là hắn sốc quá nên rớt dây thần kinh biểu cảm ở đâu rồi.
Tôi chạnh lòng chạy tới an ủi hắn, mong là hắn không làm gì dại dột.
-Phong anh bình tĩnh nghe tôi nói, chuyện đâu còn có đó. Mất người này ta còn người khác, anh đừng suy nghĩ dại dột…!
-Ủa, hai đứa làm hoà rồi hả ? Chúc mừng nhé !
-Nhờ ơn anh hai cả !
-Lần sau có gì thì đóng cửa lại tự xử với nhau, đừng có sang đây khóc lóc với anh nữa. Vì em mà cả tuần nay anh ngủ không đủ giấc !
-Em trai yêu quý của anh bị ăn hiếp mà anh nỡ bỏ mặc !?
-Đứa nào dám ăn hiếp em nói anh nghe, anh bán quần bán áo đưa nó tiền xài !
-Anh hai !!!
Tôi há hốc mồm nhìn màn tình cảm anh em ớn lạnh của họ, chuyện này thật ra là sao. Có ai giải thích cho tôi hiểu chuyện này là sao không. Đúng lúc đó nhỏ Tường Vy và thằng Thọ, không biết từ đâu xuất hiện hai bên tôi như MC dẫn chương trình.
-Duy Linh là em trai anh Phong sống ở Mỹ, vì cãi nhau với chồng nên về Việt Nam ở tạm vài ngày !
-Mấy ngày nay anh Phong chạy khắp nơi để hàn gắn cho Duy Linh và John, giờ thì uyên ương đã tái hợp !
-Khoan, tao có một câu hỏi. Anh em gì mà nắm tay nắm chân rồi còn ôm hôn nhau !?
-Ây da, mày mới ở "trển" xuống hả tiểu Thiên ?
-Ở Mỹ hôn nhau là chào hỏi mà, mày ở thời đại đồ cổ à tiểu Thiên ?
Tôi không hề nghe câu nói châm chọc của hai đứa bạn, não tôi đang bận xử lý thông tin vừa nhận được. Bay tới uýnh người ta, mắng người ta xối xả trước mặt đông người. Và giờ thì tôi nhận được tin, vậy ra, tôi đã hiểu nhầm. Tôi thấy xấu hổ muốn chui xuống đất trốn ghê, nhưng phải trồi lên xin lỗi người ta cái đã. Mà nghe tin hắn với Duy Linh là anh em lòng tôi như trút được một tảng đá lớn, thấy tâm hồn vui như mùa xuân.
Bước lại chỗ Duy Linh và John, tôi cúi đầu nói.
-Thành thật xin lỗi, tất cả tại tôi đã hiểu nhầm !
-Mọi chuyện qua rồi thì bỏ đi !
John vừa nói vừa cười hiền, tôi bắt đầu thích anh chàng này rồi đây. Duy Linh không nói gì chỉ mỉm nụ cười có thể hiểu là đã bỏ qua cho tôi. Nhưng mà sao vừa nãy tôi thấy trong mắt cậu ta loé lên tia nhìn gian ác, y như nụ cười đểu của hắn, làm tôi lạnh run người vì tà khí. Anh em nhà này đúng là thích chơi hàng độc, có nhãn hiệu độc quyền khỏi sợ đụng hàng.
Tôi thầm gào thét trong lòng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!