Nhỏ nói cái quái gì vậy, tôi đỏ mặt đẩy nhỏ ra thụt lùi ba bước. Hình như dây thần kinh ngôn ngữ của tôi bị chập mạch cúp điện rồi, tôi giải thích với hai đứa nó mà chẳng biết mình đang nói tiếng Campuchia hay Lào nữa.
-Hắn…tao…không đối tuyệt hết gì có.(tao và hắn tuyệt đối không có gì hết). Tao i iu à hắn ? Ê zờ !(tao mà đi iu hắn ? never)
Mặc cho tôi giải thích tụi nó đâu thèm nghe, hai đứa nó đang lon ton chạy tới chỗ hắn. Tôi cũng chầm chậm theo sau. Nhỏ Tường Vy lại bắt đầu khơi mào trước, chắc kiếp trước nó là bà tám đây mà, còn thằng Thọ chắc là ông tám quá.
-Em biết rồi nhé, anh Phong có mới nới cũ !
-Anh đâu có ai ?
-Thế người đang nắm tay anh là ai vậy ? Theo như thống kê thì có 80% người nắm tay nhau là người yêu, chuyện này anh giải thích thế nào ạ ?
-Anh…à…ờ…
Nhỏ Tường Vy và thằng Thọ mà cùng công kích thì đừng mong giữ được bí mật gì. Tôi chợt mủi lòng định bay đến giúp hắn, nhưng nhìn qua thấy thằng kia còn nắm chặt tay hắn chưa buông. Tự nhiên tôi thấy người nóng nóng và có chút nổi giận, nên tôi không thèm tới giúp hắn nữa.
-Hai em đừng có nghĩ bậy, thật ra đây là…Á á !!!
-Anh bị sao vậy !?
-Chắc là anh ấy bị kiến cắn đó mà, không sao đâu. Mình tên là Duy Linh, có gì mong các bạn chỉ bảo cho !
-Không dám mình tên Tường Vy, đứng kế bên là Thọ. Còn con khỉ đứng đằng sau tên tiểu Thiên !
-Tao không phải khỉ !!!
-Chúng ta vào nhà ăn rồi nói chuyện tiếp, đứng đây một hồi là bị kiến cắn như anh Phong đấy !
-Đồng ý !
Thằng kia, à không Duy Linh kéo tay hắn tới nhà ăn. Nhìn thấy cảnh đó không biết sao, khí nóng từ đầu tôi bốc ra như trong mấy phim chưởng của Hồng Kông. Tường Vy và thằng Thọ lại xì xào sau lưng tôi, tôi quay lại nhìn thì tụi nó ngó lơ chỗ khác. Gì kỳ vậy chứ, tôi có cảm giác như bị cho ra rìa, tôi tức quá gào lên.
-Trời ơi, tức quá đi !!!
Rồi tôi nhanh chóng chuồn lẹ vào nhà ăn, vì mọi người xung quanh đang dòm tôi như sinh vật lạ.
Sân trường thơ mộng có một người sắp bước vào mộng mơ, nhưng còn ngu ngơ không hay lòng mình đang mơ mộng.
Hôm nay là một ngày bất thường
Tiểu Thiên tôi mấy ngày nay thường nổi giận vô cớ, cũng không biết nguyên nhân là tại vì sao. Nhưng tôi biết người gây ra nguyên nhân là ai và tôi hiện đang chờ nguồn cơn tức giận của tôi về. Đồng hồ gõ tiếng kính coong báo hiệu mười hai giờ đêm cánh cửa xịch mở, một thân người nhẹ nhàng lách vào hắn thấy tôi thì giật mình la lên
-Tiểu Thiên ? Sao em còn chưa ngủ, hôm nay thức khuya thế ? Chờ anh à ?
-Còn sớm lắm đừng có mơ, tỉnh dậy giùm cái. Tôi đang xem ti vi thôi, ai rảnh mà chờ anh !!
-Nhưng giờ này đâu có đài nào chiếu chương trình gì đâu ?
Bị hắn nói trúng tôi quê đỏ cả mặt lúc này hắn còn lao vào tôi nữa chứ
-Em nhớ anh nên thức chờ anh phải không tiểu Thiên !!
Hắn nựng má tôi, định hun tôi thì ăn một chảo ngay mặt. Cái chảo tôi cầm trong tay suốt tám tiếng đồng hồ giờ như cánh tay nối dài của tôi.
-Xê ra ! Ai thèm nhớ anh ! Dạo này anh làm gì mà mười hai giờ đêm mới về hả !?
-Ờ thì, anh bận chút việc. Oáp, anh buồn ngủ quá, em cũng ngủ ngon nhé tiểu Thiên !
Hắn lại đánh trống lảng bằng cách hôn vào má tôi rồi chuồn lên lầu, hắn tưởng tôi không biết hắn vừa đi với ai sao, là Duy Linh chứ gì. Ở trường hai người đó đi đâu cũng dính với nhau như sam, ai chẳng biết họ đang quen nhau. Bằng chứng là mỗi lần hắn về trên áo luôn còn vương mùi nước hoa của Duy Linh., hắn có quen ai thì cứ thừa nhận đâu cần phải giấu giếm làm tôi tức điên.. Mà sao nãy giờ tôi cằn nhằn y như là vợ đang ghen chồng có bồ nhí vậy nè, thiệt là điên hết sức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!