Chương 5: (Vô Đề)

-Tao không cần biết Thọ và mày dùng cách gì, ngày mai mà dàn xếp không xong thì đặt vé sẵn trong bệnh viện đi !!!

Tôi tên Vương Thiên Thiên, mười chín tuổi, là sinh viên năm nhất khoa văn Đại học Tự Nhiên. Tôi là người rất bình thường, học lực chỉ trung bình, luôn hậu đậu đụng vào cái gì là làm hư ngay. Thế nhưng từ lúc mới biết nói tôi chưa một lần kêu la ông trời, phương châm của tôi là: đời là màu hồng, thêm chút đen trắng đời càng đẹp. Thế mà từ khi hắn, Trịnh Uy Phong xuất hiện. Không ngày nào tôi không gào với ông trời rằng: con đã làm lỗi gì mà ông trời nỡ hành hạ con.

Trịnh Uy Phong, hắn là sao chổi của tôi. Chỉ cần hắn đứng cạnh tôi là chuyện tốt thành xấu ngay, mà mức độ gây xui xẻo của hắn mỗi ngày tăng cao theo cấp số nhân. Hôm nay đột nhiên hắn nói muốn nghỉ học, tôi mừng húm quên hỏi nguyên do tại sao hắn nghỉ. Tôi cứ tưởng ngôi trường một ngày không có hắn sẽ là thiên đường, nhưng tôi đã lầm. Vừa bước một chân vào cổng trường, thì cà chua trứng thối, dép lào, guốc năm tấc từ bốn phương tám hướng bay như tên lửa về phía tôi. Quá bất ngờ nên tôi đứng yên như tượng, kết quả là tôi lãnh đủ không thiếu một món nào. Đang tự hỏi mình đã làm gì tội lỗi để các đàn anh đàn chị ghét, thì nhỏ Tường Vy xuất hiện trước mặt tôi như thiên thần

-Khổ thân mày, mặc đỡ đồ tao đem theo nhé !

Tôi nhìn nhỏ với ánh mắt tràn đầy biết ơn, tới phiên thằng Khanh vỗ vai tôi nói giọng đầy cảm thông ..

-Cố lên tiểu Thiên. Mày yên tâm, lời đồn qua bốn mươi chín ngày sẽ biến mất !

-Mày nói vậy là sao ? Tao không hiểu !

Tôi quay sang thằng bạn ngơ ngác hỏi, thằng Thọ và nhỏ Tường Vy không chịu nói mà cứ lắc đầu chặc lưỡi. Đã bực bội vì bị ghét không biết nguyên do, giờ tới hai đứa bạn cứ vòng vo không chịu trả lời. Tôi hét lên .

-Hai đứa bây mau trả lời tao, rốt cuộc chuyện này là sao hả !?

-Mày cứ thay đồ đi đã, định mặc vậy vào lớp à ?

Nhỏ Tường Vy nói có lý nhìn tôi giờ như chủ hàng bán ve chai di động, gom đống này lại chắc cũng đủ tiền ăn tám tháng. Tôi phóng vào nhà vệ sinh thay đồ còn chuyện kia đợi giờ ăn trưa hẵng hỏi vậy. Giờ nghỉ trưa hôm nay sao lâu tới quá, chắc tại tôi đang nôn nóng mà thôi. Rốt cuộc thầy giáo đã bước ra khỏi lớp, tôi liền kéo hai đứa bạn tới nhà ăn ngay.

Chọn một bàn nằm ở góc khuất, kêu đồ ăn xong xuôi tôi bắt đầu hỏi

-Thật ra là tao đã làm chuyện gì để bị ghét đến như vậy, tao nghĩ từ sáng đến giờ vẫn không ra !

-Chuyện này không phải lỗi của mày. Có ai đó đã phao tin mày và anh Phong yêu nhau rồi sống chung, các anh chị biết chuyện nên mới đối xử với mày như vậy !

Tường Vy thong thả uống ly dâu ép để mặc thằng Thọ giải thích, tôi tức tối đính chính lại thông tin sai lệch .

-Tao không phải người yêu của hắn !!!

-Thì đúng, nhưng anh Phong đã công bố với cả trường là anh ấy yêu mày !

Tôi há hốc mồm không nói nên lời bạn bè gặp nạn mà tụi nó thản nhiên ngồi nhìn, đã vậy còn nói móc họng tôi nữa chứ. Mà khoan, hình như có gì đó không đúng, tôi nhăn trán suy nghĩ .

-Phải rồi !

-Gì vậy !?

-Mày nghĩ ra chuyện gì hả !?

Tường Vy và Thọ chồm lên bàn tò mò hỏi , tôi quắc mắt liếc hai đứa bạn một cú sắc như dao. Ly nước ở bàn trước mặt bọn tôi nổ tung, tội nghiệp cô bé cầm ly nước một phen hoảng sợ tự hỏi sao hôm nay tay mình mạnh như Rambô. Nhỏ Tường Vy, thằng Thọ sợ xanh mặt tụi nó dư biết khi tôi nổi điên thì khủng khiếp như thế nào.

-Thọ !!!

-Dạ, có em !

-Có phải mày bán tin tao ở chung với Phong không hả !?

-Oan quá, tao đâu có !!

-Còn chối !? Không phải mày thì là ai hả !? Tao biết mày quá mà !!!

Tôi dồn thằng Thọ vào đường cùng, tay nắm cổ áo nó tôi dí sát mặt nhìn vào nó như mấy đại ca xã hội đen trong phim, Nhỏ Tường Vy thấy tình hình căng thẳng vội lên tiếng giải vây cho Thọ .

-Có chuyện gì thì mày từ từ nói làm gì hùng hổ vậy, mày làm thằng nhỏ sợ đến líu lưỡi kìa !

-Mày im ! Lát nữa tao tính đến mày ! Thọ, mày nghĩ tao học dốt nên không biết gì hết phải không !? Chuyện tao sống chung với Phong ngoài ba, mẹ tao thì chỉ có hai đứa mày biết, cả một con ruồi còn không biết chuyện này. Nếu không phải mày loan tin thì sao cả trường đều biết hả !?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!