Chương 12: End

-Trịnh Uy Phong, nếu anh yêu tôi thì mau về cùng tôi về nhà !!!

Mọi người bị bất ngờ nên đứng sững ra nhìn, xui xẻo là mẹ hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bà ta la toáng lên.

-Người đâu ! Mau lôi con nhỏ điên này xuống !

Vài chục tên vệ sỹ xúm lại lôi tôi xuống sân khấu, còn hắn vẫn đứng hình ở đó. Tôi đã dùng hết mọi thế võ quằn quại như cắn, cào, cạp, tay trái đá, tay phải giật chỏ. Chân trái lên gối, chân phải đạp như vịt. Nhưng tôi sức yếu thế cô nên nhanh chóng bị túm, lấy hết đường cục cựa. Tôi tức tối hét lên.

-Phong, anh có phải là đàn ông không hả ! Đứng đực ra đó làm gì !? Còn không mau cứu tôi !!!

Nghe tôi hét hắn như tỉnh trí ra, lao tới đá bay đám vệ sĩ như đá bay châu chấu. Hắn diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân cực đẹp mắt, như muốn phục vụ thêm khán giả hắn ôm tôi xoay một vòng rồi mới chịu đáp xuống. Hắn quay qua bên trái sân khấu nói với ba, mẹ hắn.

-Thưa ba mẹ, con sẽ kế thừa tập đoàn nhà mình, nhưng hãy cho con được tự do quyết định tương lai của mình. Từ nhỏ đến giờ con chưa bao giờ làm trái ý ba mẹ, hay đòi hỏi bất cứ điều gì. Giờ con chỉ xin ba mẹ cho con được sống bên người con yêu suốt đời !

-Không được, mẹ không cho phép !

-Bà im đi. Phong, ba ủng hộ con. Hãy tự mình tạo dựng tương lai của riêng con !

-Con cám ơn ba !

-Chà, đây là cô bé mà con yêu hả, dễ thương quá. Thằng con của bác quen được cháu là phúc của nó, cháu là con gái mà dám một mình xông lên sân khấu bác rất thích sự dũng cảm của cháu !

-Thưa bác con…!

-Ba lầm rồi, tiểu Thiên là con trai đấy ạ !

-Cái gì !?

Tôi xấu hổ muốn độn thổ, mặt cứ đỏ lên như trái ớt. Mà hình như lúc nãy ba mẹ hắn la lên cùng lúc nhưng biểu hiện thì khác nhau. Ba hắn mặt tái xanh, run run lùi lại. Còn mẹ hắn hình như đang cười với vẻ mặt thích thú, chắc tôi nhìn lầm rồi. Không thể tưởng tượng nổi một người như bà ấy lại cười, mà còn cười với tôi nữa chứ. Nhưng hình như tôi không bị ảo giác, vì bây giờ bà đang xáp lại gần nắm lấy tay tôi.

-Cháu tên tiểu Thiên phải không ? Hình như bác có gặp cháu một lần lúc đi bắt thằng Phong về ! Nếu nói sớm hai đứa yêu nhau thì bác đã không chia rẽ uyên ương rồi !

-Ba không cho phép chuyện này, cả hai chia tay ngay !

-Ông im miệng ! Không phải lúc nãy ông nói hết sức ủng hộ thằng Phong hay sao ? Ông còn mắng tôi nữa chứ !

-Nhưng chuyện này khác, tôi lúc đó không…!

-Không có gì khác hết ! Người lớn nói ra một lời thì không được nuốt lại !

-Nhưng tôi…!

Thế là sân khấu nhường lại cho vở kịch vợ chồng uýnh nhau, tôi quay sang thắc mắc với hắn vì sao mẹ hắn thay đổi thái độ. Bà niềm nở với tôi hơn lúc trước. Hắn cúi xuống ghé vào tai tôi thì thầm.

-Mẹ anh mê thể loại boys love lắm, đám cưới John, Linh do mẹ anh bỏ hết công việc đứng ra tổ chức đấy !

Thì ra là thế, người nhà hắn ai cũng quái dị nhiều kiểu ha. Tuy ba mẹ tôi cũng bị chứng yêu con quá mức, nhưng so với hắn chắc tôi hạnh phúc hơn. Một hồi sau khi phân rõ thắng bại, hình như bác gái thắng, còn bác trai đã được đưa đi trên chiếc xe có đèn màu đỏ với dấu chữ thập. Bác gái tươi cười nói với tôi.

-Sẵn bữa tiệc này sao hai đứa không đính hôn luôn cho rồi !

Gì, bảo tôi đính hôn với hắn. Tuy tôi có thích hắn nhưng tôi vẫn còn muốn long nhong chơi, chưa muốn bị hắn trói buộc. Với lại gia nhập vào gia đình này chắc tôi điên sớm quá, tôi cố nở nụ cười nuối tiếc, nói với bác gái.

-Chuyện này quá hệ trọng, cháu phải hỏi ý ba, mẹ. Mà ba mẹ cháu ít khi về nhà nên chắc chuyện này sẽ tạm hoãn vô thời hạn. Cháu cũng thấy tiếc lắm…!

-Nhận lời đi tiểu Thiên ! Ba mẹ đồng ý cả hai tay !!!

Tiếng ai nghe quen quá, tôi nhìn xuống thì thấy ba đứng ôm mẹ đang chậm nước mắt, y như cảnh gả con trong phim. Ba mẹ đi suốt một năm chẳng thấy mặt quá ba lần, thế mà giờ sao lại xuất hiện vào lúc không cần thiết thế này chứ. Tôi méo miệng định quay sang phàn nàn với hắn, thì dính ngay chóc một nụ hôn. Không phải là mém hôn như lúc ở bãi biển mà là nụ hôn thật sự, một nụ hôn rất dài, rất sâu và cũng rất ngọt ngào. Ánh đèn chụp ảnh loé lên liên tục đưa tôi về hiện tại.

Hết thật rồi, giờ thì chẳng khác nào tuyên bố tôi là vị hôn thê của hắn. Quá nhiều cảm xúc hỗn loạn trong tôi, và tôi đã ngất xỉu ngay tại sân khấu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!