Chương 11: (Vô Đề)

-Thôi, tao ở nhà chờ tin !

-Đâu có được tiểu Thiên ! Chúng ta là một nhóm mà, sao nỡ để tiểu Thiên ở nhà một mình cô đơn chớ !

Nhỏ Tường Vy ngọt ngào nói, thà tụi nó bỏ tôi lại một mình còn tốt hơn. Giờ tôi đã lọt vào bẫy của tụi nó rồi, có kháng cự cũng chỉ mất thời gian mà thôi. Thở dài, tôi nói.

-Tuỳ mọi người vậy !

-Hoan hô !

Đám ác nhân reo hò đầy khoái trá, tại tôi ngu tự chui đầu vào bẫy thôi, mà tôi quên hỏi một chuyện quan trọng. Tôi níu áo John lại trước khi cậu ta theo đám kia đi mất.

-Mà hôm đó tôi phải cải trang thành gì !?

-Cái này…!

-Bí mật, tới hôm đó tiểu Thiên sẽ biết !

Linh bay tới bịt mồm John lại, xong tất cả kéo nhau ra về. Lại còn bày trò bí mật nữa chứ, đúng là rảnh quá mà. Tôi lắc đầu đóng cửa lại, khoảnh khắc cánh cửa khép lại ngăn cách với thế giới bên ngoài, tôi chợt thấy ngôi nhà sao trống rỗng cô đơn quá. Sao thế nhỉ, chỉ là thiếu đi hắn thôi mà, chỉ là tôi trở lại cuộc sống trước đây thôi, một mình. Tất cả chỉ trở lại như cũ nhưng tại sao tôi thấy nó không giống như trước đây nữa. Chỉ là vắng hắn thôi, mà sao tất cả như đổi khác.

Tôi đối với Phong là gì. Tình cảm đó không như tôi đối với ba, mẹ, hay Thọ, Tường Vy và những người khác. Nó quá phức tạp để tôi có thể định nghĩa rõ ràng, cảm giác vừa có chút khó chịu nhưng không muốn rời ra. Đôi lúc vì hắn mà rơi lệ, có hắn ở bên cảm giác an toàn như được che chở. Đây là cảm giác gì, tôi thật sự không hiểu. Tôi quay lên lầu vào phòng định ngủ, nhưng không hiểu sao tôi lại mở cửa phòng của hắn. Úp mặt vào tấm dra, chiếc giường có mùi của hắn. Mi mắt tôi bắt đầu sụp xuống, mấy ngày nay có nhiều chuyện xảy ra khiến tôi thấy mệt mỏi. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, giấc mơ có hắn.

Sáng sớm tôi bị đánh thức bởi ánh nắng hắt qua khung cửa sổ, tôi vươn vai ngồi dậy. Sau một đêm ngủ, tôi cảm thấy tỉnh táo hẳn ra. Bước xuống lầu, tôi lên tiếng như thường lệ.

-Phong, hôm nay anh muốn ăn gì ?

Ngay lập tức tôi thấy mình thật ngớ ngẩn, hắn có ở đây đâu mà tôi hỏi. Nhìn vào chiếc ghế hắn thường ngồi giờ đây chỉ là một khoảng không, tôi cảm thấy hụt hẫng trong lòng.

-Trịnh Uy Phong, đồ đáng ghét. Mau trở về đi !!!

Và tôi bật khóc, lại nữa rồi. Chỉ cần việc gì liên quan đến hắn là tôi dễ nổi giận, mau nước mắt. Hắn là ai mà dám thay đổi con người tiểu Thiên này chỉ trong một thời gian ngắn chứ. Tôi cứ tưởng khóc ra lòng sẽ nhẹ bớt nhưng tại sao càng khóc tôi càng cảm thấy trống rỗng. Chỉ thiếu đi một người mà sao thế giới nhỏ bé của tôi trở nên lạnh lẽo, im lặng đến tĩnh mịch. Từ ngày hắn đi, tôi không có đêm nào ngủ được ngon giấc. Cứ hay giật mình vào nửa đêm vì tưởng tiếng mở cửa hắn trở về.

Chỉ sau vài tuần mà tôi tiều tuỵ đến nỗi Tường Vy phải thốt lên.

-Tiểu Thiên, mày dạo này làm sao vậy ? Tao thấy tinh thần mày không được ổn định lắm !

-Tao vẫn bình thường mà, có làm sao đâu !

Tôi mỉm cười yếu ớt nói với nhỏ, quả thật cơ thể tôi rất mệt mỏi. Nhưng không hiểu sao đầu óc tôi tỉnh táo lạ thường, không hề buồn ngủ. Thọ lo lắng nhìn tôi, nhỏ Tường Vy áp hai tay lên mặt tôi. Ngắm tôi một lúc rồi nhỏ phán.

-Mày chạy vô nhà tắm soi gương đi, mắt thì thâm quần, mặt thì hốc hác. Cái bản mặt mày bây giờ ai yếu tim mà nhìn là khỏi tốn tiền mua phim ma về coi, đứng tim đứt bóng luôn ! Mày đang tự hành hạ sức khoẻ của mày đó, có biết không hả !?

-Mày nói quá rồi đó !

-Tiểu Thiên, Tường Vy nói đúng đó. Mày tiều tuỵ quá, nếu có gì thì hãy nói ra với bọn tao, đừng giữ trong lòng cho sinh bệnh. Chẳng lẽ tụi tao không đáng để mày tâm sự sao !?

-Hai đứa mày đừng nói vậy, tao xem tụi mày là người bạn tao tin tưởng nhất !

-Vậy hãy nói cho tụi tao biết tại sao mày bị mất ngủ hả !?

-Không phải tao không muốn ngủ, chỉ là tao không ngủ được. Tao sợ bất thình lình Phong về tao sẽ không hay biết !

Tưòng Vy nhìn tôi sững sờ, gương mặt nhỏ lộ vẻ đau lòng. Nhỏ úp mặt vào vai áo Thọ, khắp người run rẩy như cố kìm nén tiếng khóc. Thằng Thọ cũng nhăn mặt lại như cố ngăn cảm xúc, tôi nhìn mà cảm động về tình bạn tốt đẹp của hai đứa nó dành cho tôi. Hoá ra trước đây tôi đã trách lầm tụi nó, đúng là hoạn nạn mới biết chân tình. Rồi người nhỏ ngày càng run dữ dội, mặt thằng Thọ cũng nhăn lại như bị táo bón.

Cuối cùng khi đã đến mức cực hạn, một tràng cười như pháo nổ vang khắp căn tin.

-Ha ha ha ha !!!

-Há há há há !!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!