-Anh mới nãy định làm gì vậy !?
-Tôi khổ sở lôi em từ dưới biển lên, ít ra cũng phải nói cám ơn tôi một câu chứ !
Hắn vừa nói gì, hắn đã cứu tôi à. Tôi quay sang đám bạn dò hỏi bằng ánh mắt thì nhận lại một cái gật đầu xác nhận. Nhỏ Tường Vy còn thòng thêm một câu
-Phải chi mày tỉnh dậy trễ thêm năm giây là có màn hô hấp nhân tạo lãng mạn rồi. Tiếc quá đi !
Nhỏ vừa nói gì. Đúng là lúc tôi mở mắt ra thì thấy mặt hắn ở sát mặt tôi, nếu tôi tỉnh dậy trễ thêm chút nữa thì. Tôi đỏ mặt không dám nghĩ tiếp, mà tôi cứ thấy tiêng tiếc sao đó. Tôi chạy vụt vào biệt thự trước khi mặt tôi đỏ đến mức cà chua chín còn phải cúi đầu chịu thua. Bỏ lại gương mặt ngơ ngác của hắn, bỏ lại tiếng cười khúc khích của lũ bạn.
Mùa hè, mùa của những trái tim đập trật một nhịp.
Hiện giờ tiểu Thiên tôi đang rất bực mình và mệt mỏi, tất cả chỉ tại hôm tắm biển đó mà giờ tôi phải nằm liệt giường vì sốt. Người đầy mồ hôi, nghẹt mũi không thở được, trên mặt tôi hiện rõ chữ"đến gần là chết chắc". Tôi đã muốn ngủ cho yên thân rồi mà có được đâu, đang mơ màng sắp ngủ thì tôi giật mình tỉnh dậy bởi tiếng la hét. Ngồi dậy với cái đầu nhức như búa bổ, tôi chống tay men theo bờ tường đi xuống.
Người nào dám quấy rầy giấc ngủ của tiểu Thiên này chắc đã chán sống rồi.
-Không! Con không về đâu !!!
-Anh định ở lì nhà người ta đến bao giờ hả !? Mau theo tôi về !!!
- Con sẽ ở lại đây, mẹ muốn thì về một mình đi !
-Nói nhẹ không nghe. Tất cả bắt nó cho ta !!!
-Dạ, bà chủ !
Một đám người mặc đồ đen xúm lại kéo hắn đi, hắn vừa la hét vừa nắm chặt ghế sofa không chịu buông. Đến nước này tôi không thể đứng yên nhìn hắn phá hỏng chiếc ghế yêu thích của tôi được, và tôi muốn giải quyết nhanh chuyện này để sớm được đi ngủ. Tôi bước từng bước nặng nhọc xuống từng bậc thang, đến trước mặt người phụ nữ phục sức sang trọng mang đầy vẻ áp đảo người khác.
Tôi mệt nhọc nói.
-Xin hỏi, bác là mẹ của Trịnh Uy Phong ?
-Còn cậu là…?
-Cháu là con của chủ nhà này !
-Con trai tôi đã làm phiền cậu nhiều !
-Không có gì đâu bác. Giờ anh Phong đang kích động, hay bữa khác bác hãy đến thuyết phục anh ta !
-Chuyện nhà tôi không cần cậu xen vào, hôm nay tôi quyết bắt nó về nhà !
Tôi bực lắm rồi nha, tôi nói chuyện đàng hoàng mà người ta trả lời tôi kiểu đó à. Mệt lắm rồi, giờ chỉ muốn ngủ, không muốn nói nhiều nữa. Tôi nhìn thẳng vào mặt bà ta, nói rõ từng chữ.
-Bây giờ mời bác ra khỏi nhà cháu ngay, nếu không cháu phải nhờ cảnh sát giúp đỡ !
-Cậu dám !?
Bà ta trừng mắt nhìn tôi, tôi lấy điện thoại ra như chứng minh tôi dám làm. Bà ta sa sầm nét mặt, nghiến răng sai đám bảo vệ đi ra xe. Trước khi đi bà ta còn buông một câu đe doạ.
-Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu !
-Không tiễn !
Tôi đóng sầm cửa lại, cuối cùng cũng được ngủ rồi. Nhưng tôi vừa vào nhà thì thấy đang ngồi co ro sau ghế sofa, không lẽ hắn lớn rồi mà còn sợ mẹ à. Mà cũng phải, mẹ hắn nhìn thật đáng sợ mà. Thấy hắn cũng tội nghiệp, nên tôi lại gần hắn xoa đầu như cún con.
-Này, anh sao rồi ? Bà ta đã đi rồi đó !
-Tiểu thiên !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!