Tháng sáu mưa ngâu, trời mưa dầm dề từ ngày này sang ngày khác. Ông trời vừa cười hửng nắng thì chiều đã vội khóc xối xả. Trời mưa nên sẽ lạnh, mà lạnh thì người ta chỉ muốn nằm trên chiếc giường êm ấm. Thế nên 10 giờ sáng, có một con người đang vùi trong chăn ngủ ngon lành. Chợt chuông điện thoại reo vang. Chiếc điện thoại Nó Kìa(Nokia) run lên bần bật bài hát Vô Tình của Cẩm Ly
.. vô tình em được gặp anh trên thế gian, con tim thơ ngây em đâu biết đâu ngờ...
Người trong chăn trở mình, ngủ tiếp. Điện thoại vẫn reo vang như muốn thi xem người và máy ai dai hơn. Cuối cùng chiếc điện thoại đã thắng, người ấy lồm cồm bò dậy. Ngáp một cái thật dài, tay bấm nút nghe mà mắt vẫn nhắm tít.
-Ai thế?
-Giờ này còn ngủ à con lười?
-Chị ba? Có chuyện gì ạ?
-Bạn trai chị mi giới thiệu một anh chàng cực đẹp giai, y như Phan An tái thế. Tới quán Sóng Nhạc ngay nhá!
-Chiều em tới!
-Gì lâu vậy? Bộ mi đang ở I rắc à, anh đẹp trai không chờ mi đâu!
-Dù Tom Cruise có đến cũng phải chờ em ngủ dậy đã. Em cúp đây!
-Khoan...!
Những ngón tay nhẹ nhàng bấm nút khóa máy, chiếc điện thoại đáng thương bị vất vào góc giường. Còn chủ nhân của nó thì tiếp tục ' cuộc phiêu lưu của những giấc mơ'. Bên ngoài mưa đang rơi, bên trong người vẫn ngủ.
Chiều, mưa đã ngừng rơi. Tiếng chuông cửa reo ầm ĩ đánh thức người đang ngủ. Người ấy lò dò bò dậy, xỏ dép vào chân bước ra mở cửa. Đứng ở cửa là một mỹ nhân, à nhầm, là mỹ nam nhân đang đứng chống nạnh nét mặt hết sức cau có.
-Chiều rồi còn chưa chịu dậy? Mi định nướng khét giường à!?
-Chị ba vào nhà ngồi chơi, đợi em chút xíu!
Bỏ mặc khách đứng ngoài cửa, con người đầu tóc bù xù phóng như bay vào nhà tắm đến rớt cả dép. Mỹ nam nhân lắc đầu thở dài bước vào nhà, đi xuống bếp lấy một cốc nước cam ép. Quay ra phòng khách ngồi trên ghế sofa, mỹ nam nhân bật ti vi lên tự nhiên như là chủ nhà. Trong phòng tắm, một gương mặt bèo nhèo ngái ngủ hiện trong gương. Nhanh như chớp, một bàn tay đánh răng, một bàn tay chải đầu, mặc đồ y như có ba bốn bàn tay đang làm.
Một phút sau, hiện lên trong gương là một cậu bé có làn da trắng hồng. Đôi mắt to biết cười, cái mũi nhỏ. Miệng bình thường tức không dày không mỏng, không nhỏ không lớn. Tóm lại là bình thường đến bất thường. Đây chính là chân dung của tôi Vương Thiên Thiên, mọi người thường gọi tôi là tiểu Thiên. Bước ra khỏi phòng tắm, tôi tiến đến chiếc ghế còn trống trong phòng khách. Đối diện tôi là chị ba đang mải mê xem phim bộ Hàn Quốc. Chị ba tên thật là Nguyễn Thành Đăng nhưng đọc lái lại là Đan Thanh. Bất cứ ai vô tình gọi chị là Anh thì tốt nhất mau đăng ký một phòng bên khoa tai mũi họng ở bệnh viện. Thế nên mọi người thân mật gọi là chị ba. Chị có mái tóc đen dài óng ả, da trắng, mũi cao như tây. Hàng mi dài sũng nước(vì đang cười cảnh trong phim có con bò trượt vỏ chuối). Dường như đã nhận ra tôi đang ngồi kế bên, chị tắt ti vi quay sang tôi hỏi
-Sao mi còn chưa thay đồ?
Tôi chưng hửng với câu hỏi không đầu đuôi nhưng vẫn lễ phép trả lời
-Thay đồ chi vậy chị ba?
-Hồi sáng chẳng phải mi hẹn chiều nay sẽ đi, nên bà chị này mới thân hành tới đón mi nè!
-Ờ, em nhớ ra rồi. Nhưng trời vừa tạnh mưa em sợ lỡ mưa nữa thì phiền, với lại con đường giờ toàn sình lầy. Hay là...
-'Hay là hẹn bữa khác nha chị?'. Câu này chị nghe mi nói nhiều lần rồi!
-Vậy lần tới em đổi câu mới!
-Mi giỡn mặt hả? Giờ đi thay đồ ngay! Hay đợi bà chị này giúp cho!?
Chị ba vừa nói vừa bẻ tay kêu rôm rốp, khí lạnh từ đâu bay tới như đang ở bắc cực. Tôi mỉm cười cầu hòa lùi dần về phía cầu thang, rồi chạy vụt lên lầu. Thay một chiếc áp pull rộng màu vàng, quần jean xám bạc. Dây nịt gắn vài sợi xích, tôi ngắm mình trong gương mỉm cười hài lòng. Đẹp đơn giản mà sành điệu. Leo lên chiếc Pơ Xì(space) của chị ba, chờ tôi ổn định chỗ ngồi xong chị ba lao xe đi như bay làm tôi suýt rớt lại đằng sau. Đi vòng vèo chừng nửa tiếng đồng hồ, chúng tôi đã tới Sóng Nhạc.
Quán cà phê nằm lạc lõng giữa những tòa cao ốc, tường quán sơn màu bảy sắc cầu vồng. Cửa kính dán đầy hình nhân vật trong manga, anime. Trông quán thật là bắt mắt, người đi đường ai cũng ngoái lại nhìn. Cần phải nói thêm đây là quán riêng của chị ba, và tất nhiên nó chỉ tiếp những vị khách 'đặc biệt'. Trong quán vắng hoe, chỉ có hai người khách ngồi gần bàn cửa sổ. Chị ba bước tới ôm cổ một trong hai người khách. Sau đó diễn một màn âu yếm tôi nhìn mà nổi cả da gà, da ngỗng, da... người. Như chợt nhớ ra đứa em bị bỏ rơi từ nãy giờ, chị ba nắm tay tôi kéo lại gần giới thiệu.
-Đây là bạn trai chị, anh Quốc Hùng. Người kế bên là bạn của ảnh tên Trịnh Uy Phong, còn đây là em trai kết nghĩa của em tiểu Thiên!
-Em chào anh!
-Ra em là tiểu Thiên, Đan Thanh thường hay nhắc tới em. Vì em mà bọn anh bị giam ở đây từ sáng đến giờ. Nhưng chờ một người đẹp như em cũng đáng công...Á! Đau anh!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!