- Phụ thân, thật để cho tên kia rời đi sao?
Bắc Cung Dao từ phía sau đi tới.
- Dao nhi, ngươi xem dây thừng này, dùng tu vi của ngươi, có thể lấy tay cắt được chỉnh tề như vậy không, lực đạo chính xác được như vậy sao?
Bắc Cung Dao tiếp nhận xem xét, cũng lộ ra vẻ kinh ngạc:
- Đây là hắn vừa rồi lấy tay chặt đứt hay sao?
Bắc Cung Vũ không có trả lời, bộ mặt run nhè nhẹ:
- Đại đạo hạt giống, đại đạo hạt giống của Nhậm nhị thiếu gia, chỉ sợ đã thức tỉnh rồi.
Vân La thịnh hội mười sáu năm trước, tổng cộng có sáu tiểu hài từ trong bụng mẹ tiếp nhận qua cường giả khai quang, có được đại đạo hạt giống.
Bắc Cung Dao cùng Nhậm Thương Khung cũng thuộc trong đó.
Mấy năm qua, bốn hài tử có được đại đạo hạt giống, trước sau đều đã thức tỉnh. Duy chỉ có Bắc Cung Dao cùng Nhậm Thương Khung vẫn chậm chạp chưa thức tỉnh.
Bỗng nhiên trong lúc này, nghe phụ thân suy đoán Nhậm Thương Khung cũng đã thức tỉnh đại đạo hạt giống, Bắc Cung Dao cho dù thiên phú hơn người, cũng có chút buồn rầu mất mác.
Nàng từ khi bắt đầu tập võ, liền được nhận định là người có thiên phú đệ nhất của Vân La Thành.
Mặt dù nàng lớn lên dưới sự biểu dương cùng hâm mộ. Tuy nhiên, Bắc Cung Dao không bao giờ kiêu ngạo, nhưng nói cho cùng, trong nội tâm vẫn có một loại kiêu ngạo của võ giả.
Hôm nay, nghe nói sáu người có được đại đạo hạt giống, chỉ còn lại nàng chưa thức tỉnh. Làm sao có thể không thất lạc?
- Dao nhi...
Bắc Cung Vũ thấy con gái bộ dạng thất lạc, trong nội tâm có chút mệt mỏi, cay mũi an ủi:
- Cái kia Nhậm nhị...
- Phụ thân, con gái không có việc gì, con gái tiếp tục đi tu luyện.
Bắc Cung Dao xoay người, cố gắng khống chế tâm tình của mình.
- Dao nhi, Nhậm gia lão Nhị cùng chúng ta có đổ ước. Trong ba ngày này, ngươi phải theo như hắn nói mà làm. Nói cách khác, Bắc Cung gia tộc chúng ta không thể không giữ lời hứa. Ba ngày sau, nếu đại đạo hạt giống không thức tỉnh, chúng ta danh chính ngôn thuận lấy Nguyệt Hoa Huân Chương. Đến lúc đó, phụ thân lại dẫn ngươi đi Thiên Các phân bộ, chúng ta kiểm tra đại đạo hạt giống của ngươi vì sao không cách nào thức tỉnh, đến cùng mấu chốt ở đâu.
Bắc Cung Dao thân thể mềm mại có chút rùng mình, đôi mắt dễ thương lộ ra một tia phức tạp.
Bắc Cung Vũ vung bàn tay lớn lên, cuối cùng đập xuống bàn:
- Cứ làm như thế, ba ngày sau, sẽ biết kết quả!
...
Ở trên đường về, Nhậm Thương Khung tâm tình thật tốt. Lần này, có thể nói là một công ba việc.
Thứ nhất, nguy cơ ca ca có thể hóa giải, đó là không thể tốt hơn.
Thứ hai trợ giúp Bắc Cung Dao thức tỉnh đại đạo hạt giống, cùng Bắc Cung gia tộc kết xuống thiện duyên không phải là chuyện xấu, chuyện này về sau rất có ích lợi. Kiếp trước Bắc Cung gia tộc chặt đứt gân tay Nhậm Tinh Hà, còn không bằng nói là Nhậm Thương Khung đem lời nói tuyệt, chặt đứt đường lui của Bắc Cung gia tộc. Điểm này, có phần lỗi rất lớn của Nhậm Thương Khung.
Thứ ba, đại thọ bảy mươi tuổi bảy ngày sau của Tổ Mẫu, dùng tình hình kinh tế trước mắt của gia đình, muốn xuất ra một phần hậu lễ, chỉ sợ là không có. Chi Tử Quang Thất Tinh Mai này, ngược lại đã giải quyết xong vấn đề này.
Tuy tâm tình không tệ, nhưng đầu óc Nhậm Thương Khung cũng không vì thế mà lơ đãng.
Chuyện của Bắc Cung gia tộc, chỉ là tiểu sự. Nguy cơ chính thức của Nhậm thị gia tộc, kỳ thật vẫn còn ẩn núp. Nếu chuyện này xử lý không tốt, vận mệnh của Nhậm thị gia tộc sẽ như trước tiếp diễn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!