Nếu là Nhậm Thương Khung kiếp trước, tự nhiên không thể nào nói khoát lớn như vậy.
Nhưng Nhậm Thương Khung kiếp này, có được năm năm trí nhớ, kiếp trước có rất nhiều việc làm cho người ta suy nghĩ nát óc, nhưng đối với hắn mà nói, căn bản không còn là vấn đề.
Trong trí nhớ kiếp trước của hắn, nửa năm sau, là mười sáu năm thịnh hội, cường giả đến từ Thiên Các sẽ cho Bắc Cung Dao thêm vào khảo thí, hơn nữa tra ra chỗ mấu chốt vì sao nàng không cách nào thức tỉnh đại đạo hạt giống.
Lại nói tiếp, thì ra là cùng Linh dược có quan hệ. Truy cứu nguyên nhân, thậm chí trở thành một chuyện cười cho cả thành trong một thời gian dài.
Mà sau khi đại đạo hạt giống của Bắc Cung Dao thức tỉnh, tựa như giao long hóa rồng, cường thế bay lên, không mấy chốc đã đoạt được danh hiệu Vân La Thành thanh niên đệ nhất cường giả, thuận lợi đạt được Nguyệt Hoa Huân Chương.
Nhậm Thương Khung khi đó tuy không phân tranh, nhưng đối với những tin tức nóng hổi của Vân La Thành thì vẫn có nghe thấy.
Thấy Bắc Cung Vũ do dự, Nhậm Thương Khung biết nên thừa dịp thắng truy kích. Bắc Cung Vũ là lão hồ ly, không kích vào chổ hiểm yếu của hắn, hắn sẽ không mắc câu.
- Bắc Cung tộc trưởng là hào kiệt của Vân La Thành, nếu như Bắc Cung tộc trưởng có khí phách, có thể cùng ta cá cược một ván. Trong ba ngày, ta nhất định sẽ làm cho đại đạo hạt giống của Bắc Cung tiểu thư thức tỉnh.
Lần này, Bắc Cung Vũ không khỏi động dung.
Trong vòng ba ngày, tất thấy hiệu quả.
Đây cũng không phải là ngông cuồng. Không có nắm chắc, dám khoa trương nói như thế? Trừ khi Nhậm Thương Khung điên rồi, hoặc là đem tánh mạng ca ca của mình làm trò đùa.
- Chuyện này là thật?
Bắc Cung Vũ cũng nghiêm túc:
- Đánh cuộc như thế nào?
- Hừ, Bắc Cung tộc trưởng không phải là nhìn trúng Nguyệt Hoa Huân Chương sao? Vậy lấy Nguyệt Hoa Huân Chương làm tiền đặt cược. Ta trước gửi Nguyệt Hoa Huân Chương tại quý phủ, đổi ca ca ta trở về. Ba ngày sau, đại đạo hạt giống của Bắc Cung tiểu thư thức tỉnh, Bắc Cung tộc trưởng tự mình đem Nguyệt Hoa Huân Chương đưa đến nhà của ta. Sự tình phát sinh ở quý phủ, hết thảy giữ bí mật, không được tiết lộ nửa câu. Như thế nào?
- Nếu ba ngày sau không cách nào thức tỉnh được thì sao?
- Nếu không thức tỉnh, Bắc Cung gia tộc chẳng phải là danh chính ngôn thuận lấy Nguyệt Hoa Huân Chương sao?
Nhậm Thương Khung nghiêm trang nói ra, nhưng trong nội tâm lại mây trôi nước chảy.
Cái này là ưu thế của người trọng sinh. Có được ưu thế nắm chắc phần thắng, loại sinh ý này không vốn, cớ sao không làm?
Huống chi, hắn an bài như thế, cũng là có mưu đồ khác.
Bắc Cung Vũ thấy Nhậm Thương Khung tự tin như thế, thâm ý sâu sắc nhìn Nhậm Thương Khung:
- Nói miệng không bằng chứng.
Nhậm Thương Khung dứt khoát sảng khoái:
- Nguyện viết biên nhận làm bằng chứng.
- Tốt!
Bắc Cung Vũ đại hỉ.
Chỉ cần có chứng từ làm chứng, vô luận kết quả như thế nào, Bắc Cung gia tộc cũng sẽ không bị thua thiệt.
Nếu có thể thức tỉnh đại đạo hạt giống của nữ nhi, Nguyệt Hoa Huân Chương này, hắn tất nhiên sẽ trả lại cho Nhậm Thương Khung.
Còn nếu như tiểu tử này thực hiện không được, như vậy đến lúc đó đoạt lấy Nguyệt Hoa Huân Chương, là danh chính ngôn thuận. Có biên nhận làm chứng, đi đâu cũng không bị thiệt thòi.
- Chuẩn bị giấy bút!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!