Chương 50: Trúc Cơ yêu đan

Nếu như nói trước kia là Tống Lam âm thầm trợ giúp, như vậy giờ phút này, nàng chính là công khai lộ diện, giơ đuốc cầm gậy ra mặt.

Cao Hồng Tinh thân hình xiêu vẹo đứng không vững..., sắc mặt tái nhợt. Một quyền vừa rồi kia, tuy không phải vết thương trí mệnh, nhưng ít ra cũng làm hắn tu dưỡng cả tháng.

Hắn không phục, rất không phục. Luận tu vị cảnh giới, Nhậm Thương Khung tuy vượt quá dự liệu của hắn, nhưng cùng hắn so sánh, chênh lệch vẫn còn rất rõ ràng.

Nguyên nhân chính là như thế, Cao Hồng Tinh cảm thấy rất oan, thua không minh bạch.

Tự giác đi đến trước mặt Tống Lam, ngập ngừng nói:

- Lam Lam, ta...

Tống Lam không vui, mắt trắng không còn chút máu, thấp giọng trách mắng:

- Một cái phế vật cũng đánh không lại, bình thường ngươi hung hăng lắm mà.

Nhậm Thương Khung không thèm liếc Tống Lam một cái, đi về hướng Nhậm Thanh Sương:

- Tỷ, ngươi còn có chuyện gì nữa không?

Trong nội tâm Nhậm Thanh Sương tuy rất kinh hãi, nhưng rất nhanh bình tĩnh, ánh mắt nhàn nhạt nhìn qua Nhậm Thanh Vân.

Việc này là do Nhậm Thanh Vân mang tới, tự nhiên muốn hỏi ý kiến của hắn.

Nhậm Thanh Vân trong lúc nhất thời còn không biết phải phản ứng như thế nào, nhưng hôm nay Nhậm thị gia tộc chiếm được thượng phong, lập tức cũng không khách khí, đi đến trước quầy hàng kia, hướng chủ quán đang nơm nớp lo sợ nói:

- Cửu Long Thảo này, ta muốn mua.

Chủ quán kia có nằm mơ cũng không nghĩ đến, chỉ vì một cây Cửu Long Thảo vậy mà có thể dẫn tới xung đột lớn như vậy, hiển nhiên là có chút chấn kinh quá độ, miệng ấp a ấp úng, nhất thời nói không ra lời.

Nhậm Thanh Vân cũng rất lưu manh, thò tay ra lấy Cửu Long Thảo đang đặt ở trên quầy.

- Chậm đã!

Tống Lam thân ảnh lóe lên, liền đi tới trước mặt Cửu Long Thảo. Ống tay áo nhẹ nhàng run lên, một đạo kình khí gợn sóng mà đến, trực tiếp đem Nhậm Thanh Vân đẩy lảo đảo ra ngoài.

Nhậm Thanh Vân bị ăn thiệt thòi, trợn mắt nói:

- Tống tiểu thư, ngươi muốn gì?

Tống Lam lạnh lùng nói:

- Cửu Long Thảo này, ta cũng muốn!

Nói xong, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chủ quán:

- Ta ra giá gấp ba, Cửu Long Thảo này, về ta!

Nhậm Thanh Sương thời điểm lúc này cũng khó chịu, nàng với tư cách Nhậm thị đại tỷ, tự nhiên không có khả năng dùng lời lẽ khó nghe, chỉ thản nhiên nói:

- Tống tiểu thư, đây là Nhậm gia ta cùng Cao gia tranh chấp. Cao Hồng Tinh vừa rồi chính miệng nói, quy củ Vân La Thành này là có thực lực thì lấy. Hắn cũng nói, chỉ cần có thực lực đánh bại hắn, Cửu Long Thảo này sẽ về Nhậm gia chúng ta.

- Đúng đấy, nói không giữ lời, còn có biết xấu hổ hay không?

- Thật sự là thua không nổi, không có tí sức lực nào.

Bờ môi xinh đẹp của Tống Lam khẽ động, một tia cười lạnh tràn ra:

- Nói không sai, quy củ của Vân La Thành, là có tài cán thì lấy. Rất tốt, hiện tại bổn tiểu thư vừa ý cây Cửu Long Thảo này. Nhậm gia các ngươi nếu có thực lực thì đánh bại ta mà lấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!