Chương 48: Cường thế quyết đấu

Lúc trước Nhậm Thương Khung nói ra ba quyền, mỗi người đều cho là hắn là không có lòng tin, căn bản không dám tiếp Cao Hồng Tinh năm quyền. Không nghĩ tới hắn căn bản không có ý như vậy, lại là muốn để cho Cao Hồng Tinh tiếp hắn ba quyền!

Tất cả mọi người cảm giác đầu tiên chính là, tên này đang khua môi múa mép!

Cao Hồng Tinh là nhân vật bậc nào?

Vân La Thành một đời trẻ tuổi, là một trong sáu thiên tài có được đại đạo hạt giống, là người thứ hai thức tỉnh đại đạo hạt giống! Thời gian thức tỉnh rất gần với Tống Lam!

Thiên tài võ giả như vậy, năm nay mười sáu tuổi, cũng đã là võ đạo Trúc Cơ tầng thứ bảy. Hơn nữa đồn đãi, trước khi Vân La thịnh hội bắt đầu, rất có cơ hội trùng kích võ đạo Trúc Cơ đệ bát trọng!

Trái lại Nhậm Thương Khung, là người thừa kế Nguyệt Hoa Huân Chương, nhi tử của Nhậm Đông Lưu, cũng là người có được đại đạo hạt giống, nhưng vẫn làm cho người ta thất vọng liên tục. Nghe nói đến bây giờ vẫn chưa thức tĩnh đại đạo hạt giống được!

Cơ hồ có thể nói, Nhậm Thương Khung không có khả năng thức tỉnh đại đạo hạt giống nữa.

Tuy không thể nói hắn là củi mục, nhưng cuối cùng vẫn làm cho người ta rất thất vọng.

Như vậy hai người đối chiến, chỉ cần là người thông minh, đều sẽ cảm giác được, thực lực hai người này, thật sự cách quá xa.

Đều nói Nhậm Thương Khung này tính cách ương bướng, xem ra quả nhiên chỉ là một người giỏi mạnh miệng mà thôi.

Người vây xem đều thở dài trong lòng, thậm chí xem thường. Nếu Nhậm Thanh Vân cùng Cao Hồng Tinh đánh một chầu, có lẽ còn đáng xem hơn?

Những người vây xem này, căn bản không thể nào biết được nội tình bên trong kiểm tra đánh giá của Nhậm gia, tự nhiên không có khả năng biết rõ Nhậm Thương Khung đã đánh bại Nhậm Thanh Vân. Đã là thanh niên đệ nhất cao thủ của Nhậm thị gia tộc.

Cao Hồng Tinh từ Tống Lam nghe được chút ít phong phanh. Bất quá Cao Hồng Tinh không thèm tin. Tuy Tống Lam nói tin tức tương đối chính xác, nhưng Cao Hồng Tinh căn bản không biết, Nhậm Thương Khung có tư cách cùng hắn chiến một trận!

Lúc này đây, hắn cũng là đang nhận ủy thác của Tống Lam, cố tình thăm dò thực lực của Nhậm Thương Khung. Nếu có thể đem Nhậm Thương Khung dẫm dưới chân, trước mặt Tống Lam có thể khoe khoang được rồi!

Nhậm Thanh Sương bên kia cũng thấp giọng quát:

- Thương Khung, ngươi sao lại nói như vậy? Cao Hồng Tinh đã gần trùng kích võ đạo Trúc Cơ đệ bát trọng cường giả.

Nhậm Thương Khung cười nhạt một tiếng, nếu như là Nhậm Thương Khung trước kia, tự nhiên không thể nào tự tin như vậy. Nhưng từ lần trước ở trong núi sâu của Đào Hoa Độ, Nhậm Thương Khung sơ bộ nắm giữ phương pháp kích thích đại đạo hạt giống, trong khoảng thời gian gần đây, hắn mặc dù không có đột phá lần nữa, như cũ là võ đạo Trúc Cơ đệ lục trọng, nhưng đối với việc kích thích đại đạo hạt giống, lại là có rất nhiều tâm đắc.

Có thể nói, mấy ngày nay, Nhậm Thương Khung mỗi một ngày tu luyện, đều là từng bước tích lũy. Tuy hắn không trùng kích võ đạo Trúc Cơ tầng thứ bảy, nhưng Nhậm Thương Khung biết rõ, chỉ cần đủ hỏa hầu, võ đạo Trúc Cơ tầng thứ bảy, tuyệt đối không là trở ngại gì cả.

Cao Hồng Tinh mặc dù là võ đạo Trúc Cơ tầng thứ bảy, nhưng Nhậm Thương Khung vừa rồi một mực quan sát. Người này tính cách rất nhiều nhược điểm, thời điểm đang đối chiến, tất nhiên thiếu kiên nhẫn. Chỉ cần lợi dụng tốt, xuất bất kỳ ý, ba quyền kích ngược lại, không phải là chuyện hoang đường viển vông.

Lúc này, Nhậm Gia đệ tử nghe nói có xung đột, cũng lục tục đuổi tới. Nhậm Cao Ca cùng Nhậm Thanh Nguyệt mang theo một đám Nhậm Gia đệ tử, rất nhanh tiếp viện.

Trong khoảng thời gian này, lão thái thái một mực quán thâu tinh thần đoàn kết. Nhìn ra được, hiệu quả rất rõ ràng. Lại tăng thêm gần đây đoạt được một tòa núi quặng, làm cho bên trong gia tộc đoàn kết chưa từng có.

Khi Nhậm Cao Ca cùng Nhậm Thanh Nguyệt nghe nói gia tộc đệ tử bị người vây quanh, cục diện bất lợi, lập tức chạy đến tiếp viện.

Kể từ đó, Nhậm gia đệ tử thoáng cái tăng lên hai ba mươi người, tình thế lập tức đảo ngược.

Cao Hồng Tinh lại không thèm để ý, giống như một đại tướng đối mặt với thiên quân vạn mã, vẫn không đổi sắc.

Khuôn mặt trào phúng nhìn Nhậm thị bên này, cười nói:

- Nhậm Thương Khung, ngươi giúp đỡ đã đến. Có muốn làm rùa đen rút đầu không?

Nhậm Thương Khung tiêu sái cười cười:

- Ngươi cho rằng ta với ngươi đồng dạng không có tiền đồ hay sao, đi ra ngoài liền dẫn một đám lâu la, tùy thời chuẩn bị lấy nhiều khi ít?

Nói xong, chậm rãi hướng bốn phía chắp tay:

- Chư vị, quyền cước không có mắt, mời mọi người lui ra một chút. Miễn cho Cao thiếu gia lát nữa thua, lại tức giận phát tiết lên đầu chư vị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!