Nhậm Thương Khung không thể không thừa nhận, gừng càng già càng cay.
Một chuyến đi Lữ gia, lão thái thái ngồi còn chưa nóng ghế, liền nói đi là đi. Bậc này khí độ, nếu không có khí thế cường đại với tư cách chèo chống, căn bản ép không được.
Đổi lại là bất kỳ người nào trong ba người bọn họ, trước mặt Lữ Vạn Thông, tuyệt đối không thể tự nhiên như thế. Mà lão thái thái khí thế cường đại, khiến cho hết thảy mọi việc đều thong dong tự nhiên, như lẽ vốn nên như thế.
Nhậm Thương Khung biết rõ, Lữ gia không muốn mắc câu cũng khó.
Không thể không bội phục, lão thái thái quả thực rất cao minh. Thời gian một ngày, còn không làm cho Lữ gia từ trên xuống dưới giống như con kiến bò trên chảo nóng sao?
Không có gì bất ngờ xảy ra, trước giữa trưa, người Lữ gia nhất định sẽ đến bái phỏng.
Quặng mỏ đối với Lữ gia mà nói mặc dù trọng yếu, nhưng tuyệt không phải không thể thiếu. Mà Trảm Phong Vân bảo đao, lại là độc nhất vô nhị.
Về đến gia tộc, lão thái thái hướng Nhậm Thanh Sương nói:
- Thanh Sương, ngươi đi thông tri cho các trưởng lão trong tộc, bảo họ đến tổng bộ. Chúng ta đợi Lữ gia đến thăm.
Lúc này, quyền chủ động đã nằm trong tay Nhậm gia, thanh thế càng to lớn, càng để cho Lữ gia buông xuôi ý định, lúc đàm phán, hung hăng ép giá, lừa gạt, nhất định phải đem quặng mỏ kia cướp lấy tới tay.
- Thanh Vân, ngươi đi gọi phụ thân ngươi đến.
Sau khi Nhậm Thanh Sương cùng Nhậm Thanh Vân rời đi, Nhậm Thương Khung mỉm cười nhìn qua lão thái thái, bỗng nhiên trong lòng khẽ động, lão thái thái là muốn nói riêng với mình chuyện gì nữa à.
- Thương Khung ah.
Lão thái thái híp mắt, một bộ mặt hòa ái dễ gần:
- Chuyện lần này, làm rất tốt.
- Hắc hắc, Tôn nhi chính là vận khí tương đối khá một chút mà thôi.
Nhậm Thương Khung khiêm tốn đáp.
Đương nhiên đây cũng không phải hoàn toàn là lời khiêm tốn, dù sao, hắn xác thực vận khí rất tốt. Nếu như không có ưu thế trọng sinh, biểu hiện của hắn chỉ có thể dùng rối tinh rối mù để hình dung, chớ nói chi là biểu hiện yêu nghiệt như thế.
- Ân, trên đường phát triển của một võ giả, vận khí là một bộ phận không thể thiếu. Thương Khung, lão thân biết rõ sau lưng ngươi tất có quý nhân tương trợ. Bất quá, lai lịch của quý nhân này, lão thân tuyệt sẽ không hỏi nhiều. Đây thuộc về phúc duyên của ngươi. Chúng ta nếu như can thiệp, ngược lại không tốt.
Lão thái thái rất thông tình đạt lý.
Điều khiến Nhậm Thương Khung cảm thấy xấu hỗ, chính là nào có cao nhân gì phía sau màn trợ giúp chứ? Bất quá lão thái thái nghĩ như vậy, ngược lại là hợp tình hợp lý. Nếu nói chỉ mình Nhậm Thương Khung hắn, một người có thể làm nhiều chuyện như vậy? Cho dù là tiên nhân cũng khó mà tin được.
Lão thái thái nếu có thể nghĩ như vậy, ngược lại rất tốt. Ít nhất có thể miễn đi giải thích. Ngày sau làm việc gì, có thể lấy chiêu bài " cao nhân" mà hành sự.
Lộ ra vẻ thần bí, có thể dễ dàng làm việc hơn, lại còn có thể làm cho người khác không hoài nghi, hết sức hoàn mỹ.
Lập tức mượn gió bẻ măng, bộ dạng hết sức vâng lời nói:
- Tổ Mẫu, Tôn nhi nhất định sẽ không làm mất mặt Nhậm thị gia tộc.
- Ân, không tệ.
Lão thái thái cười nói:
- Có lẽ ngươi trước kia có rất nhiều việc làm không tốt. Nhưng gần đây liên tiếp biểu hiện tốt, đủ chứng minh, hổ phụ không sinh khuyển tử, Nhậm Thương Khung ngươi hôm nay không hề kém cha ngươi năm đó!
Lời tán dương xuất phát từ lão thái thái, cơ hồ có thể nói là quy cách cao nhất.
Thời điểm Nhậm Thương Khung đang nghĩ ngợi làm như thế nào khiêm tốn một chút, lão thái thái bỗng nhiên lại nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!