Nếu như nói một khắc trước, Lữ Vạn Thông trong đầu còn đang suy nghĩ phải như thế nào cự tuyệt tổ tôn bốn người này, nghĩ như thế nào có thể tiễn khách được.
Nhưng giờ phút này, Lữ Vạn Thông tâm tình không hề nghi ngờ, trực tiếp chuyển biến ngược lại.
Trảm Phong Vân bảo đao!
Lữ Vạn Thông biến hóa tức thời liền khôi phục bình tĩnh. Nhưng nội tâm phiên giang đảo hải, vô luận như thế nào cũng áp chế không nổi.
Nuốt một ngụm nước bọt, Lữ Vạn Thông ngượng ngùng cười nói:
- Nhậm lão phu nhân, ngươi không phải nói đùa với ta đó chứ?
Lão thái thái cười lạnh nói:
- Vạn Thông tộc trưởng, ngươi cảm thấy lão thân có hứng thú khi dưới tình huống nhi tử vừa mới chết, lại chạy đến chổ ngươi nói giỡn sao?
Câu hỏi dị thường sắc bén, làm cho tất cả nghi kị của Lữ Vạn Thông thoáng cái tan thành mây khói. Không khỏi chăm chú đánh giá đối phương.
Thật lâu, Lữ Vạn Thông mới trịnh trọng hỏi:
- Lão phu nhân, chuyện đó là thật?
- Không giả.
- Bảo đao ở đâu?
Lữ Vạn Thông nhịn không được hỏi.
Lão thái thái đạm mạc nói:
- Đợi Nhậm Gia ta tiếp thu quặng mỏ xong, đao này tự nhiên liền đến tay ngươi.
Lữ Vạn Thông hô hấp có chút dồn dập, bắt đầu cân nhắc. Quặng mỏ kia đối với Lữ gia tầm quan trọng không cần nói cũng biết, ít nhất là ba thành sản nghiệp gia tộc.
Bỗng nhiên chuyển nhượng cho người khác, đối với sản nghiệp gia tộc không thể nghi ngờ là có ảnh hưởng rất lớn. Tuy nói Lữ gia những năm này điều chỉnh sách lược kinh doanh, mở rộng ra hải ngoại.
Nhưng quặng mỏ vẫn là nguồn thu nhập chính của Lữ gia! Mấu chốt nhất chính là, quặng mỏ này chính là lợi ích bảo đảm quan hệ minh hữu lâu đời với Tống gia.
Nếu như tùy tiện nhượng lại, chẳng những làm thu nhập suy giảm trầm trọng, còn có thể cùng Tống gia trở mặt!
Thế nhưng mà, Trảm Phong Vân bảo đao, chính là thánh vật của gia tộc. Lịch đại tổ huấn xuống, dặn dò các tử tôn, nhất định phải tìm về bảo đao tổ truyền, chỉ khi có được bảo đao, mới có thể tu luyện đệ nhất tuyệt kỹ Trảm Phong Vân của gia tộc.
Không có bảo đao kia, ai cũng không có thể đem Trảm Phong Vân luyện đến trên nhất phẩm, cũng không cách nào tại Vân La Thành nằm trong nhóm đỉnh cấp cao thủ, chiếm cứ địa vị vô thượng!
Bởi vậy, trong tộc một mực truyền tin ra ngoài, Trảm Phong Vân bảo đao xuất hiện, Lữ gia không tiếc dùng nửa gia sản đi trao đổi!
Điều này nói rõ ý nghĩa của Trảm Phong Vân bảo đao đối với toàn bộ Lữ gia như thế nào!
- Lão phu nhân, ngươi như thế nào chứng minh cái kia là Trảm Phong Vân bảo đao?
Lữ Vạn Thông cố gắng áp chế cảm xúc, lại hỏi một câu.
Lão thái thái cũng không nói lời nào, ánh mắt bình tĩnh liếc nhìn Lữ Vạn Thông:
- Cái khác có thể làm giả, trên chuôi đao kia có một chữ "Lữ" độc nhất vô nhị, lão thân cũng khắc không được chữ đó a?
Lần này, Lữ Vạn Thông không khỏi động dung. Bảo đao kia, trong tổ huấn có quá nhiều miêu tả. Từng cái chi tiết, tỉ mĩ, đều rất rành mạch, cũng là tin tức mà lịch đại tộc trưởng phải ghi nhớ.
- Nói như thế, bảo đao kia quả nhiên là tổ truyền Lữ gia ta? Nhưng lại không biết như thế nào đã đến tay quý phủ? Còn nữa, vật quy nguyên chủ, vốn là nên làm, Lão phu nhân lại sư tử ngoạm, muốn quặng mỏ của Lữ gia ta. Này...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!