Chương 37: Tập hợp đủ tài liệu

Thời điểm chạng vạng tối, chính là lúc thư tịch quán đóng cửa.

Nhậm Thương Khung từ tháp thư tịch đi ra, tinh thần nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hôm nay có thể nói là hết sức thuận lợi, thu hoạch cực lớn.

Vốn hắn chỉ muốn tìm một ít thư tịch về không gian giới chỉ, nhìn xem có cách nào phá giải cấm chế kia không, có cách nào đem chiếc nhẫn kia mở ra không.

Lại thật không ngờ, hắn còn tìm được Dịch Dung Thiên Biến điển tịch, có thể nói là một công ba việc.

Một cây sơ linh nhất cấp Linh dược, tốn hao rất đáng, thậm chí còn có lời nữa.

Nhậm Thương Khung tâm tình thật tốt, bước đi nhẹ nhàng, một đường về đến nhà. Vừa bước vào cửa, chỉ thấy trong sân hết sức náo nhiệt.

Đầu tiên, Nhậm Thương Khung thấy ca ca Nhậm Tinh Hà hết sức thích ý ngồi ở trên ghế. Bên cạnh hắn là một trung niên nam tử ăn mặc đẹp đẽ cùng quý giá đang khúm núm cùng hắn nói cái gì đó, nhìn thần sắc, lộ ra vẻ hết sức lo lắng cùng thống khổ.

Mà trước đình viện, thì có một người đang quỳ, dưới gối còn có một ít cây gai, rõ ràng là Hầu tam thiếu!

Lúc này Hầu tam thiếu nào có nửa điểm hung hăng càn quấy? Vẻ mặt uể oải chật vật vô cùng.

Nhậm Tinh Hà thì cường điệu:

- Hầu thúc, ngươi cũng biết. Bên trong nhà chúng ta, đệ đệ ta mới là đương gia. Chuyện của hắn, ta không làm chủ được. Ngươi vẫn là...

Trung niên nhân kia, chính là Hầu Thông Hải phụ thân của Hầu tam thiếu. Nghe thanh âm cửa lớn bị đẩy ra liền quay đầu nhìn lại, khi thấy Nhậm Thương Khung, vốn là ngẩn ngơ, nhưng lập tức cười làm lành đi lên nghênh đón.

- Thương Khung hiền chất, ngươi đã trở về...

Nhậm Thương Khung nhìn qua Hầu tam thiếu đang quỳ trên mặt đất, thản nhiên nói:

- Làm cái gì vậy?

Hầu Thông Hải cười nói:

- Tên súc sinh này, dám lại nhiều lần mạo phạm ngươi, ta là đem nghiệt tử này trói đến. Để cho Nhị thiếu gia giáo huấn hắn một chút.

Chịu đòn nhận tội?

Nhậm Thương Khung đối với chuyện này căn bản không có hứng thú. Đánh hắn một trận, tất nhiên sẽ bớt một ít oán khí, nhưng cũng không có nhiều ý tứ lắm.

Sau khi Nhậm Thương Khung trọng sinh, nhìn các vấn đề tự nhiên bất đồng. Không có khả năng luôn câu nệ ân oán cá nhân, mà là muốn truy cầu đại đạo võ học tuyệt đĩnh.

Hắn liếc nhìn Hầu tam thiếu:

- Hầu tộc trưởng, ta ra tay rất nặng. Nếu để cho ta đánh mà nói, nói không chừng có thể đánh chết hắn.

Hầu Thông Hải vẻ mặt đau khổ:

- Đánh chết hắn cũng là đáng đời súc sinh này thôi.

- Mà thôi.

Nhậm Thương Khung khoát tay áo:

- Ta nếu như đánh hắn, ngược lại lộ ra vẻ khi dễ người. Như vậy đi, ta nghe nói Hầu tộc trưởng tại Vân La Thành năng lực rất lớn. Ta hôm nay thiếu một vị Linh dược, Hầu tộc trưởng nếu như có thể giúp ta tìm được, việc này cứ như vậy cho qua đi.

Hầu Thông Hải nghe hắn mở miệng yêu cầu, trong nội tâm một hồi nhẹ nhõm. Nhưng nghe đến hai chữ Linh dược, trong nội tâm bất giác xiết chặt.

Hầu gia cũng không phải là một trong thập đại gia tộc, Linh dược dự trữ không phải không có, nhưng khẳng định không nhiều. Vạn nhất Nhậm Thương Khung mở miệng sư tử ngoạm...

Nhưng thời điểm lúc này hắn không thể do dự, một khi do dự, liền lộ ra hắn không có thành ý, Linh dược chẳng lẽ quan trọng hơn nhi tử hay sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!