Chương 31: Độc thủ phía sau màn

Nhậm Thanh Sương biểu lộ hết sức ngưng trọng, dáng người cao ngất lộ ra vẻ lạnh buốt đứng trên võ tràng, nàng giống như một lưỡi đao sắc bén, làm cho người ta không dám tới gần.

- Tỷ, có tin tức nội ứng phải không?

Nhậm Thương Khung phá vỡ không khí trầm mặc.

Nhậm Thanh Sương trong mắt lộ ra thần sắc phức tạp, than nhẹ một tiếng, môi son hé mở:

- Là Tứ thúc.

Nhậm Thương Khung chấn động toàn thân, …quả là thế?

Đời trước, sau khi gia tộc suy bại, vị trí tộc trưởng ma xui quỷ khiến thế nào đã rơi vào tay Tứ thúc. Nhậm Thương Khung không phải là chưa nghi ngờ Tứ thúc.

Nhưng hắn cảm thấy, kiếp trước vị trí tộc trưởng rơi vào trong tay Tứ thúc, là vì trong gia tộc không có người. Không nghĩ tới, vậy mà thật sự là Tứ thúc Nhậm Đông Hải.

Tứ thúc Nhậm Đông Hải này, tính cách có chút nhu nhược, vẫn luôn là tùy tùng của Nhị bá Nhậm Đông Sơn. Bộ dạng ngoài mạnh trong yếu, sao có thể làm nội ứng được? Thậm chí còn dám hạ độc lão thái thái?

Bất quá nghĩ lại cũng không khó lý giải. Vì cái gì kiếp trước lão thái thái sau khi bị trúng độc, lại không có bị người loạn đao giết chết? Có lẽ cùng Tứ thúc có quan hệ.

Dù ngoan độc thế nào, ham muốn quyền lực thế nào, cũng không thể nào hạ thủ với mẫu thân mình được.

- Ai...

Nhậm Thương Khung cũng bất đắc dĩ lắc đầu, tuy Tứ thúc xưa nay luôn nhằm vào một mạch bọn họ, nhưng thật lòng mà nói, hắn vẫn không hy vọng nội ứng là huynh đệ ruột thịt của phụ thân.

Thế nhưng mà, sự thật lại tàn khốc để cho Nhậm Thương Khung cảm thấy không thể làm gì, nhẹ lẩm bẩm nói:

- Nói như thế, sau lưng chủ mưu chính là Tống gia rồi?

Nếu như bản nhân Tứ thúc mà nói, tuyệt không có lòng lang dạ thú như thế. Vấn đề tất nhiên là nằm trên người tứ thẩm. Cái tứ thẩm này, vĩnh viễn là một bộ dáng tươi cười vũ mị.

Nhưng người quen thuộc của nàng thì lại biết, Tứ phu nhân Tống thị là một người khẩu Phật tâm xà. Tâm cơ phi thường âm độc. Ngày đó mẫu thân Thu Vận cùng Nhị phu nhân xung đột, tất nhiên là có bàn tay của nàng nhúng vào.

Tất cả sự việc vẫn luôn phát sinh tại nhà Tứ phu nhân, mà nàng rõ ràng không hề đếm xỉa đến, lại để cho hai nhà bọn họ đánh nhau sống chết.

Cái này kêu là giết người không thấy máu.

Còn Tống gia kia, cũng là một trong Vân La Thành thập đại gia tộc. Tại Vân La Thành cũng coi như một trong các cường hào thế lực. Năm đó, thời điểm Nhậm thị gia tộc huy hoàng nhất, là lúc Nhậm Đông Lưu tiến vào Thiên Các, Tống gia cùng Nhậm thị đã kết thành thông gia.

Tứ phu nhân là tại mười sáu năm trước gả tới.

Hôm nay nhoáng một cái mười sáu năm qua đi, ngược lại thật sự là không thể tưởng được, Tống thị gia tộc đặt một quân cờ, lại chôn giấu sâu như thế.

Nếu không có Nhậm Thương Khung trọng sinh ở kiếp này, Nhậm thị gia tộc chỉ sợ khó tránh khỏi kiếp nạn.

Hai người trầm mặc nửa ngày, vẫn là Nhậm Thương Khung mở miệng trước:

- Lão thái thái định xử lý như thế nào?

- Ngươi bây giờ là mưu sĩ, lão thái thái quyết định sẽ theo đề nghị của ngươi, tạm thời án binh bất động. Ra vẻ không biết. Hỏi ngươi có biện pháp nào âm thầm đả kích Tống thị gia tộc không?

Nhậm Thương Khung trầm ngâm một lát, cười nói:

- Việc này phải bàn bạc kỹ hơn. Tỷ, về Tống thị gia tộc, ngươi trước tiên có thể cho ta một ít tư liệu tỉ mỉ được không?

- Tốt, không thành vấn đề.

Nhậm Thanh Sương ngược lại không kênh kiệu, tiếp tục nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!