Chương 30: Trời sập

Một đỉnh vàng lớn này, khoảng chừng hơn mười lượng. Thế giới này một lượng vàng, có thể đổi hai mươi lượng bạc. Như vậy một đỉnh vàng lớn này, đủ đổi hai trăm lượng bạc.

Hai trăm lượng bạc, trong mắt Đỗ lão hán, quả thực chính là một con số thiên văn. Nông dân như hắn, cả đời vất vả, chỉ sợ cũng làm không ra hai trăm lượng bạc.

Bởi vậy, trong lúc nhất thời, Đỗ lão hán căn bản phản ứng không kịp. Ngây người một hồi lâu, mới dùng một loại thần sắc cổ quái nhìn Nhậm Thương Khung.

Người trẻ tuổi kia, so tiểu Kỳ không lớn hơn mấy tuổi. Cách ăn mặc lại căn bản không giống kẻ có tiền, xuất ra một đỉnh vàng lớn, là có ý gì?

Tiểu Kỳ thấy bộ dáng phụ thân như vậy, đang muốn nói chuyện lại bị Nhậm Thương Khung ngăn lại:

- Đỗ lão bá, sự tình mà tiền có thể giải quyết, đều là sự tình không coi vào đâu. Ngươi cả đời này, không có khả năng có nữ nhi thứ hai. Ta nghe nói Hầu gia Tam thiếu gia kia, nổi danh ác ôn. Tiểu Kỳ nếu rơi vào tay hắn, đời này cơ bản là xong rồi. Nếu như ngươi thật muốn bán con gái, đĩnh vàng này so với ba mươi lạng kia thì hơn nhiều. Nói cách khác, chúng ta ngồi xuống nói chuyện.

Đỗ Thanh Ngưu cũng nói:

- Cha, ngươi hồ đồ rồi. Ta cũng nghe nói Hầu tam thiếu kia, là một tên biến thái điên cuồng. Ta tình nguyện cả đời cô độc, cũng không muốn để tiểu Kỳ rơi vào tay hắn.

Lời nói này, lại để cho Nhậm Thương Khung đối với Đỗ Thanh Ngưu nhiều thêm vài phần hảo cảm.

- Thanh Ngưu ca khí lực rất lớn, còn buồn không thể có vợ sao? Đỗ lão bá...

Nhậm Thương Khung đang nói, bỗng nhiên thanh âm dừng lại, ánh mắt khoan thai nhìn qua cửa ra vào.

Tiếng bước chân ồn ào truyền đến, một đám nô bộc như lang như hổ, tay cầm côn bổng, nổi giận đùng đùng hướng trong sân Đỗ gia xông tới.

Trương Đức vẻ mặt quan tòa, chỉ huy mười cái nô bộc này vọt vào.

Mà ngoài cửa, một thiếu niên quần là áo lượt, tay cầm một lồng chim, tả hữu đi theo hai tên gia nhân uy vũ, chậm rãi dạo bước tiến vào.

- Trương quản sự, thân thích của ngươi, có chút không hiểu thời thế a?

Đỗ Thanh Ngưu vô ý thức cầm một cái cuốc, tiểu Kỳ vội vàng níu ca ca lại, nhẹ nhàng lắc đầu. Chính mình lại chạy đến cửa lớn, hai tay non nớt cản lại, nũng nịu nói:

- Các ngươi muốn làm gì? Không có vương pháp sao?

Dù sao cũng là nha đầu trong gia đình giàu có, mở miệng liền biết rõ cầm vương pháp nói chuyện. Nhậm Thương Khung nhìn tiểu Kỳ bộ dáng rất nghiêm túc, lại cảm thấy buồn cười, làm cho lòng người sinh trìu mến.

Hầu tam thiếu gia nhìn thấy tiểu Kỳ, hai mắt lập tức sáng ngời, cười híp mắt tiến lên vài bước, hỏi:

- Trương quản sự, chính là cô nàng này, cháu ngoại nữ của ngươi? Chậc chậc, quả nhiên là kiều nộn a, hảo hảo hảo! Trương quản sự, cùng thân thích ngươi nói một chút, ta thêm mười lượng bạc.

Trương Đức cười làm lành nói:

- Hảo hảo, tiểu nhân sẽ đi nói.

Xoay đầu lại, đối với Đỗ lão hán quát:

- Tỷ phu, Hầu tam thiếu gia tính tình tốt, không chấp nhặt với ngươi. Khế ước hôm nay ngươi đến cùng có ký hay không? Không nói gạt ngươi, ngươi mượn năm lượng bạc, là của Hầu tam thiếu gia. Ngươi không ký khế ước cũng được, hôm nay như thế nào trả nợ cho Hầu tam thiếu gia?

Đỗ lão hán chưa bao giờ thấy thanh thế lớn như vậy, nhất thời cả kinh, hoang mang lo sợ.

Trương Đức vênh váo đi đến cửa, trong tay giương lên, lại lấy ra một tờ khế ước mới.

Nhậm Thương Khung bỗng nhiên tiến lên, một cái tát vung ra, BA~, trực tiếp đem Trương Đức đánh ra xa ba bốn trượng.

Những nô bộc kia thấy Trương quản sự bị đánh, đều là giận dữ, hô một phát liền vọt lên. Nhậm Thương Khung hai tay ôm ngực, hai chân liền giơ lên, một cước rồi một cước, không ngừng vung mạnh ra ngoài.

Chỉ nghe được từng tiếng kêu thảm truyền đến, bên ngoài sân nhỏ đã nằm đầy nô bộc Hầu phủ.

Hầu tam thiếu gia hiển nhiên không có ngờ tới, lại có người dám vuốt râu hùm. Sắc mặt đột nhiên biến đổi, hướng bốn cái cận vệ bên người nháy mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!