Tiểu Kỳ ca ca danh tự rất thú vị, tên là Đỗ Thanh Ngưu. Tên này trung thực chất phác vô cùng, ăn nói lại vụng về, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.
Tiểu Kỳ hỏi cả buổi, mới hiểu được đại khái.
Nguyên lai phụ thân tiểu Kỳ năm trước hỏi cậu tiểu Kỳ mượn năm lượng bạc, mua một con trâu về nuôi. Nuôi đến đầu xuân năm nay, lại không nghĩ gặp ôn dịch, con trâu kia bị bệnh mà chết.
Trâu chết, bạc trôi theo dòng nước. Mà tên cậu bên kia nghe được tin tức này, liền đến đây đòi nợ. Đỗ lão hán nhà chỉ có bốn bức tường, năm lượng bạc thiết hụt, vô luận như thế nào đều tìm không ra.
Bởi vậy nên rất sốt ruột, vụ đông xuân lại đến. Không có trâu, không cách nào cày ruộng được. Chủ nợ lại đến đòi nợ liên tục, thời gian này thật đúng là làm khổ người ta vô cùng.
Đỗ Thanh Ngưu vốn nói không tỉ mỉ, nhưng bị tiểu Kỳ liên tục truy vấn. Mới đem tất cả chân tướng nói ra.
Nguyên lai, tên cậu bên kia cho một đề nghị. Nguyện ý xuất ra hai mươi lượng bạc để chuộc thân tiểu Kỳ, đồng thời bỏ qua năm lượng nợ nần trước kia, mặt khác còn đưa thêm năm lượng bạc cho phụ thân tiểu Kỳ, để cho bọn họ mua lại một con trâu khác.
Đổi lại, tiểu Kỳ sau này làm gì phải do hắn an bài.
Tiểu Kỳ nghe xong, quả nhiên vừa tức vừa vội.
Nhậm Thương Khung thì dở khóc dở cười. Hắn xuất thân quý tộc, tuy trước kia địa vị ở trong gia tộc không cao, nhưng cho tới bây giờ không từng vì sinh kế mà lo lắng qua.
Nếu không phải tự mình theo tới, hắn chỉ sợ không thể tưởng tượng được, chỉ năm lượng bạc, liền có thể đem toàn gia người ta không có đường lui.
Đang nghĩ ngợi nên mở miệng như thế nào, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân ồn ào.
Ván cửa "Két.." một tiếng đẩy ra, đi vào là hai người.
Đỗ Thanh Ngưu nhìn thấy hai người này, sắc mặt hơi đổi.
Người phía trước, ước chừng bốn mươi tuổi, ăn mặc theo cách quản sự, hàm râu cá trê, lộ ra một vẻ khôn khéo. Mà phía sau hắn là một người tuổi còn trẻ, so với Đỗ Thanh Ngưu nhỏ hon nhiều lắm, bộ dáng lén lút thậm thụt mang theo vài phần xấu xa.
- Cậu đã đến ah.
Đỗ lão hán thời điểm lúc này không thể không đứng dậy mời chào. Trong nhà không có phụ nữ, quả thật có chút quạnh quẽ.
Trung niên ăn mặc theo cách quản sự kia là cậu của tiểu Kỳ tên là Trương Đức, vẻ mặt vui vẻ nói:
- Tỷ phu...
Bỗng nhiên ánh mắt nhất động, thoáng nhìn thấy tiểu Kỳ ngồi trong góc, nhãn tình sáng lên:
- Ơ, Nhị nha đầu đã trở về. Những năm này không thấy, nha đầu kia lại trổ mã mặn mà như vậy. Tốt.
Nhậm Thương Khung kết hợp kinh nghiệm kiếp trước, đại khái đã minh bạch. Xem ra kiếp trước, độc thủ sau lưng chuộc thân tiểu Kỳ, không phải là phụ thân hay ca ca tiểu Kỳ, mà là tên cửu cửu trước mắt này.
Ánh mắt Trương Đức nhìn cháu ngoại nữ chính mình, nào có nửa điểm thân tình? Rõ ràng tựa như chứng kiến một kiện hàng hóa hoàn mỹ.
Trương Đức hôm nay là một tiểu quản sự của một cái gia đình quý tộc ở Vân La Thành, bởi vậy đối với loại thân thích như Đỗ gia, cảm thấy mình ưu việt hơn mười lần. Căn bản không cần Đỗ lão hán mời, hắn hướng trong phòng đi tới, thoải mái ngồi trên ghế.
- BA~!
Ném một túi vải xuống mặt bàn, dùng một giọng điệu cao quý nói:
- Nơi này có hai mươi lăm lượng bạc, ta đã mang đến. Hôm nay tiểu Kỳ cũng đã trở về, tỷ phu ngươi quyết định a. Thời gian cũng không nhiều. Vụ xuân không đợi người, có phải hay không?
Đỗ Thanh Ngưu hầm hừ đứng lên:
- Cửu cửu, thiếu tiền của ngươi, chúng ta sẽ nghĩ biện pháp trả hết. Nhưng tiểu Kỳ tuổi nhỏ như vậy, bán cho người làm vợ kế, đây không phải giày xéo người sao?
- Thanh Ngưu, nhà các ngươi đến miếng ăn còn không có, lấy cái gì trả nợ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!