Chương 20: Hóa mục nát thành thần kỳ

Nhậm Thương Khung đưa ra thỉnh cầu này, hào khí toàn trường, lập tức trở nên đặc sắc.

Vô số tộc nhân, trước tiên liền nhớ tới Nhậm Đông Lưu, sau đó liền nghĩ tới trên người người này có đại đạo hạt giống, chẳng lẽ nói, Nhậm Thương Khung này bình thường mười sáu năm, rốt cục muốn như cha hắn làm hắc mã hoành không, bỗng nhiên nổi tiếng hả?

Lão thái thái trong nháy mắt này, biểu lộ kinh ngạc vô cùng. Một đôi mắt không giận mà uy, gắt gao nhìn thẳng Nhậm Thương Khung.

Phảng phất như muốn nhìn thấy linh hồn của Tôn nhi.

Nhậm Thương Khung mỉm cười mà đứng, dáng người cao ngất, ánh mắt lại không một tí trốn tránh. Thong dong cùng ánh mắt lão thái thái đụng một cái.

Lão thái thái hừ nhẹ một tiếng, thấp giọng nói một câu:

- Hồ đồ.

Nhưng sau đó, lời nói xoay chuyển:

- Tộc quy đã như thế, người trẻ tuổi nhiệt huyết, cũng nên cổ vũ. Thanh Sương, ngươi hỏi hai người khác, nếu như đều nguyện ý, vậy thì theo như ý của bọn hắn xử lý!

Nhậm Thanh Sương biết rõ, lão thái thái tỏ thái độ như thế, mặt ngoài nghiêm khắc, nhưng nội tâm lại cổ vũ. Có lẽ, lão thái thái cũng cùng nàng đồng dạng, chờ mong huyết mạch của Tam thúc, giống như Tam thúc năm đó, sáng tạo kỳ tích?

Nhậm Thanh Sương từ trên đài chậm rãi dạo bước đi xuống, hỏi đối thủ của Nhậm Thanh Vân. Người nọ tự nhiên sẽ không có ý kiến gì, rất sảng khoái đáp ứng.

Hắn rất cảm tạ Nhậm Thương Khung. Vốn, rút thăm gặp Nhậm Thanh Vân, hắn là thua không thể nghi ngờ. Hôm nay, Nhậm Thương Khung muốn cùng hắn đổi vị trí, như thế nào không chịu?

Tuy Nhậm Cao Ca cũng khó đối phó, nhưng so với Nhậm Thanh Vân thì tốt hơn nhiều a?

Nhậm Thanh Sương lại hỏi Nhậm Cao Ca, Nhậm Cao Ca từ chối cho ý kiến, nhún nhún vai, cũng không phản đối. Quân tử giúp người hoàn thành ước vọng, Nhậm Cao Ca điểm ấy phong độ vẫn phải có.

Sớm nghe nói Nhậm Đông Sơn nhất mạch cùng Nhậm Đông Lưu nhất mạch không hợp, còn nữa, loại khiêu chiến vô địch này, là tộc nhân thích xem nhất.

Nhậm Cao Ca hắn nếu như làm người ác, cự tuyệt không đáp ứng, khẳng định sẽ làm cho mọi người mất hứng, rất bất lợi ah.

Thấy song phương đều không phản đối, Nhậm Thanh Sương lại đưa ánh mắt quăng hướng Nhậm Thanh Vân.

Nhậm Thanh Vân trước kia khẩu khí lớn như vậy, một mực thả ra dư luận, muốn tại luận võ hung hăng dạy dỗ Nhậm Thương Khung, hôm nay người ta chủ động khiêu chiến, hắn tự nhiên không có khả năng không tiếp, cũng tìm không thấy lý do không tiếp!

- Không tệ không tệ, Thương Khung đường đệ. Ta bắt đầu thưởng thức ngươi rồi đó, ha ha ha.

Nhậm Thanh Vân vẻ mặt đùa cợt:

- Quên nói cho ngươi biết, hai ngày trước, ta không nghĩ qua, lại đột phá. Hôm nay đã là võ đạo Trúc Cơ đệ lục trọng! Không biết Thương Khung đường đệ, phải chăng đã đến đệ tứ trọng a?

Nhậm Thương Khung nghe hắn tiến vào đệ lục trọng, tuy trong lòng có một chút kinh ngạc, nhưng trên mặt lại không gợn sóng sợ hãi, thản nhiên nói:

- Thanh Vân đường huynh, cái gọi là cảnh giới, chờ ngươi ở trên đài đánh bại ta, hiển lộ cũng không muộn.

Lần này, chẳng những Nhậm Thanh Vân âm thầm nghiêm nghị, thu hồi tâm lý xem thường. Ngay cả Nhậm Đông Sơn đối với nhi tử hết sức có lòng tin, cũng cảm thấy vạn phần khó hiểu?

Nhậm Đông Sơn gặp bao lần sóng to gió lớn, trong đầu liền cảm thấy có vấn đề. Hẳn là, đại đạo hạt giống của Nhậm Thương Khung, đã thức tỉnh?

Nếu không, dùng thực lực võ đạo Trúc Cơ tam trọng của hắn, sao có thể đi khiêu chiến Nhậm Thanh Vân? Lại có tư cách gì đi khiêu chiến?

Nghĩ tới đây, Nhậm Đông Sơn thấp giọng phân phó:

- Thanh Vân, không nên khinh địch. Xuất ra bổn sự mạnh nhất, tốc chiến tốc thắng.

Nhậm Thanh Vân không giống đệ đệ bao cỏ Nhậm Thanh Hồng, cũng biết nặng nhẹ, trịnh trọng gật đầu.

Mà Nhậm Tinh Hà lại chen đến bên cạnh Nhậm Thương Khung, thấp giọng hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!