Nhậm Thanh Sương bất thình lình nói một câu, ngay cả lão thái thái cũng có chút ngạc nhiên. Bà vừa rồi cũng không có lưu ý đến một ít biến cố bên này của Nhậm Thương Khung.
Những tộc nhân khác, cũng rất nhiều người không có lưu ý đến cái sự việc xen giữa này.
Ngược lại Nhậm Đông Sơn thì liếc nhìn Nhậm Thương Khung bên kia, khóe miệng lộ ra một tia trào phúng không dễ dàng phát giác.
Hắn vừa rồi chính là muốn Nhậm Thương Khung nổi bật một mình, để cho Nhậm Thương Khung một mạch trước mặt mọi người mất mặt.
Lão thái thái là người khôn khéo? Nghĩ chút liền nhìn ra vấn đề, khẽ cau mày:
- Hồ đồ, chuyện gì xảy ra?
Nhậm Thanh Sương quay đầu nhìn chằm chằm vào những tộc nhân thu Linh dược:
- Như thế nào bỏ sót một cái?
Những tộc nhân kia đều là nhao nhao lắc đầu, tỏ vẻ không biết.
Nhậm Thanh Hồng bỗng nhiên đứng dậy:
- Báo cáo Tổ Mẫu đại nhân, tộc nhân thu Linh dược tới, Nhậm Tinh Hà hắn cố ý trốn tránh không dám gặp người, bởi vậy mới lọt bọn hắn.
Lão thái thái sắc mặt càng thêm âm trầm, chằm chằm nhìn vào Nhậm Thương Khung, tức giận không vui. Hai đứa con trai của lão Tam, đến cùng tại sao vậy? Loại trường hợp này cũng tới giở trò quỷ, thật không sợ làm mất mặt lão Tam sao?
Nhậm Tinh Hà không nghĩ Nhậm Thanh Hồng cáo trạng trước? Đang muốn đứng dậy cãi lại, lại bị Nhậm Thương Khung nhẹ nhàng chúi xuống.
Nhậm Thương Khung ung dung đứng dậy, đối với lão thái thái hành lễ:
- Tổ Mẫu đại nhân, Tôn nhi tuy bất tài, cũng biết rõ tộc quy sâm nghiêm, nhất quyết không dám đùa. Tôn nhi vừa rồi rõ ràng đem hộp Linh dược nâng trên gối. Lại không biết vì sao, tộc nhân thu Linh dược, đã đến trước mặt ta, chợt đi đường vòng.
Lão thái thái sắc mặt thoáng dừng một chút, lăng lệ ác liệt nhìn chằm chằm vào mấy cái tộc nhân thu Linh dược:
- Là ai?
Nhậm Thương Khung ánh mắt tập trung lên tộc nhân lúc trước thu Linh dược. Lão thái thái theo ánh mắt của hắn, ánh mắt sắc bén giống như lưỡi đao xẹt qua, làm cho tộc nhân kia hai chân nhịn không được run lên.
Nhậm Thanh Sương quát:
- Đến cùng xảy ra chuyện gì?
Nhậm Đông Sơn mặt âm trầm, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn chằm chằm vào tên tộc nhân kia. Người nọ hiển nhiên là tâm phúc của Nhậm Đông Sơn nhất mạch, tuy sợ tới mức hai hàm răng liên tục đánh vào nhau, nhưng vẫn liều chết không nhận:
- Tiểu nhân... Tiểu nhân thật không có thấy. Tiểu nhân thất trách, nguyện... nguyện chịu trách phạt.
- Người đâu, mang hắn xuống, phạt theo gia pháp!
Lão thái thái sắc mặt trầm xuống, thất trách, đó cũng là tội lớn.
Nhậm Thương Khung nhẹ nhàng cười cười:
- Tổ Mẫu đại nhân, hôm nay là đại thọ bảy mươi của lão nhân gia ngài, áp dụng gia pháp không khỏi có chút phá phong cảnh. Còn nữa, người này làm việc cho gia tộc nhiều năm, gần đây đều không có lỗi gì. Hôm nay phạm sai lầm chỉ sợ còn có ẩn tình khác...
- Bất quá...
Nhậm Thương Khung lời nói xoay chuyển:
- Bất luận là ẩn tình gì, đó cũng là có người cố ý muốn cho một mạch Tôn nhi một mình phát ra danh tiếng, chất chi vẫn là rất cảm kích.
Nói đến đây, Nhậm Thương Khung hai huynh đệ rời khỏi chỗ ngồi, cung kính hướng trên đài đi tới. Hai tay bưng lấy hộp Linh dược, đặt ở trước mặt lão thái thái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!