Nhậm Thanh Sương tựa hồ không thể để mẫu thân mình như thế, nói ra:
- Mẫu thân, hắn khẳng định đã ăn rồi, ngài cũng đừng hao tâm tốn sức.
Nhậm Thương Khung cười hắc hắc nói:
- Đúng vậy a, đại nương, ta đã ăn rồi. Ngài ngồi đi. Ta tới chính là thăm các người...
- Đứa nhỏ này... Sang đây chơi thì cứ tới. Không cần mang nhiều lễ vật như vậy. Ngươi xem, đây không phải khách khí sao?
Nhậm Thương Khung đứng dậy:
- Đại nương, chất chi trước kia không hiểu chuyện, để các người phải quan tâm nhiều. Ít đồ này, chỉ là một chút tâm ý của chất chi. Chỉ hy vọng, ngày sau chất chi có chỗ nào không đúng, đại bá cùng đại nương, còn có tỷ tỷ tha thứ.
Lời nói ngọt như mật. Phương thị nghe được mặt mày hớn hở, liền nói:
- Vừa rồi nghe Sương nhi nói, Thương Khung ngươi như có chút biến hóa. Xem ra quả nhiên đúng vậy. Hảo hảo, Thương Khung, như vậy mới phải, mới có khí khái của cha ngươi. Sau này a, ngươi nghe lời chị của ngươi một chút, nàng tuổi so với ngươi tuy không lớn hơn bao nhiêu nhưng rất hiểu sự. Nha đầu kia a, miệng thì nói cứng, bất quá tâm tính rất tốt...
Nhậm Thương Khung nghe chăm chú:
- Đại nương, chất chi biết rõ. Tỷ tỷ gần đây đối với ta rất tốt.
Nhậm Thanh Sương hừ nhẹ một tiếng, phảng phất đối với biến hóa của Nhậm Thương Khung, vẫn còn có chút bán tín bán nghi.
Nhậm Thương Khung biết rõ Đường tỷ này nguyên tắc rất mạnh, nhất thời không có thể làm cho nàng cải biến quan điểm. Chỉ cười cười, nhẹ nhàng bưng trà uống một ngụm.
Phương thị thấy Nhậm Thương Khung nhu thuận như thế, yêu thích không buông tay, giữ chặt hỏi không ngừng.
Nhậm Thương Khung hết sức kiên nhẫn, trả lời từng cái.
Thời điểm nghe nói Nhị phu nhân cùng Tứ phu nhân an bài kế sách đối phó Thu thị, Phương thị là người hiền lành cũng không khỏi chân mày cau lại:
- Hơi quá đáng. Thương Khung, ngươi sau này cần phải có tiền đồ một chút, không thể để cho mẹ ngươi chịu ủy khuất nữa. Ân, chuyện này, ngươi xử lý rất tốt.
Nhậm Thanh Sương có chút nghe không nổi nữa. Nghĩ thầm Nhậm Thương Khung này mới biến hóa vài ngày? Mẫu thân như thế nào đem hắn khoa trương như thế?
Tiểu tử này cười tủm tỉm, hẳn là có cái gì cổ quái?
Nhẹ nhàng vỗ bàn một cái, quát khẽ nói:
- Nhậm Thương Khung, đi theo ta.
Nhậm Thương Khung đáp ứng một tiếng, biết rõ Nhậm Thanh Sương muốn nói chuyện riêng với hắn. Trong nội tâm vui lên, liền muốn đứng lên đi theo.
Phương thị vội nói:
- Sương nhi, Thương Khung đã thay đổi. Con cũng không thể dùng ánh mắt bề trên, luôn quở trách hắn, có biết không?
Nhậm Thanh Sương tức giận nói:
- Mẫu thân, hắn mới biến hóa bao lâu, người khoa trương hắn như thế. Không sợ hắn cái đuôi vểnh đến trời sao?
Phương thị cười nói:
- Ta xem Thương Khung lúc này là thật tiến triển, không có sai. Nói ngắn lại, con không tin có thể khi dễ hắn. Tam thúc ngươi ban đầu lúc con còn nhỏ, vô cùng lo lắng yêu thương con.
Nhậm Thanh Sương làm sao không muốn đường đệ này tiền đồ mở rộng? Chỉ có điều, nàng xưa nay thất vọng nhiều lắm, bởi vậy không muốn thoáng cái liền đem Nhậm Thương Khung nâng đến tận trời. Mẫu thân tâm địa thiện lương, hết lần này tới lần khác luôn làm trái lại.
- Mẫu thân, người đừng che chở hắn. Hài nhi cũng không phải hổ, còn có thể ăn hắn sao? Hắn thực thay đổi, con thay Tam thúc cao hứng còn không kịp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!