Chương 13: Bái phỏng Nhậm đại tiểu thư

Mẫu thân ngoài ý muốn gặp chuyện, lại để cho Nhậm Thương Khung càng thêm ý thức được, cần phải tăng lên địa vị bên trong gia tộc.

Bất quá, chuyện ngoài ý muốn này giải quyết như thế, thật ra khiến Nhậm Thương Khung rất thoả mãn. Thứ nhất, hung hăng đả kích Nhị bá nhất mạch, ít nhất để cho bọn họ biết rõ, nhất mạch của mình không phải trái hồng mặc cho bọn hắn cầm nắn.

Đương nhiên, địa vị ở trong gia tộc, tự nhiên không phải do khí phách chi tranh mà thăng. Địa vị trong gia tộc, phải dùng biểu hiện để đề thăng.

Mà tràng nguy cơ tiếp theo của gia tộc, là một cái sân khấu tốt nhất.

Nhậm Thương Khung rất rõ ràng, nếu như có thể trong cuộc phong ba này biểu hiện xuất sắc, ngăn cơn sóng dữ mà nói. Địa vị trong gia tộc căn bản không cần phải nói, thậm chí có thể một bước lên trời.

Đương nhiên, bởi vì kiếp trước không có tham gia tiệc hội, hắn nắm giữ chi tiết thật sự ít đến đáng thương. Thậm chí người làm chủ phía sau màn là ai cũng không rõ ràng lắm.

Này rõ ràng là gia tăng lên không ít độ khó cho Nhậm Thương Khung.

Nhất định phải mượn lực, mà mục tiêu mượn lực, Nhậm Thương Khung cũng đã tập trung. Là đại bá nhất mạch đại tiểu thư Nhậm Thanh Sương.

Về đến nhà, Thu thị rất tự trách. Cảm giác mình quá hồ đồ, làm nhi tử thêm phiền toái. Nhậm Tinh Hà thì tâm tình thật tốt, an ủi:

- Mẹ, người cũng không cần rầu rỉ. Chúc thọ Tổ Mẫu, đồ vật trong nhà chúng ta còn nhiều mà. Không cần mượn bọn họ? Hơn nữa, bọn hắn không có ý tốt đâu.

Thu thị nhìn qua từng rương lễ vật trước mắt, còn không biết chuyện gì xảy ra.

Nhậm Tinh Hà vui cười hớn hở nói:

- Mẹ, người nên vui lên a. Nhà chúng ta có lão đệ, không xập được. Mẹ xem một chút hạt châu này, rất lớn, tính chất rất tinh khiết, còn có chạm ngọc...

Thu thị trong mắt không thể tưởng tượng nổi, cho là mình đang nằm mơ.

Tiểu Kỳ cười hì hì nói:

- Chủ mẫu, đây đều là thiếu gia dựa vào bổn sự có được. Thiếu gia giúp Bắc Cung tiểu thư thức tỉnh đại đạo hạt giống, Bắc Cung tộc trưởng tự mình đưa tới nha.

- Bắc Cung tộc trưởng?

Thu thị còn có chút mệt mỏi, bất quá sức lực đã có, ha ha nói:

- Hắn đưa nhiều đồ vật đến như vậy?

Nhậm Tinh Hà đỉnh đạc cười cười:

- Ít đồ này không coi là nhiều a? Hắn không có đem con gái đưa tới, đó là tổn thất của hắn! Lão Nhị của chúng ta, tương lai...

Nhậm Thương Khung thấy ca ca càng nói càng quá trớn, mỉm cười nói:

- Mẹ, những vật này, người xem loại nào phù hợp, người giữ lấy mà dùng. Còn những người khác trong tộc, ta tự mình đưa đến, việc này coi như hòa hoãn với bọn họ một chút

Nhậm thị là đại gia tộc, quan hệ rắc rối phức tạp. Cũng không phải chỉ có bốn phòng lục đục với nhau. Xưa nay tình ý làm chu đáo, thời điểm mấu chốt, tất có tác dụng.

Hơn nữa, những tặng lễ này, đều là một ít tục lễ. Có nhiều thứ tuy trân quý khó được, nhưng mà tác dụng không lớn, cũng không phải là nội dung của gia tộc khảo hạch. Mà là đến từ nữ tính bên trong gia tộc ganh đua so sánh.

Thu thị tuy tính cách không màng danh lợi, không thích ganh đua so sánh. Nhưng cuối cùng vẫn không muốn mỗi năm đều bị lão thái thái thất vọng. Bảy mươi tuổi, lại là đại thọ. Cho nên muốn đưa một kiện lễ vật tốt một chút.

Lúc này mới gây ra một trường phong ba như vậy, không thể không nói, Thu thị đối với phương thức xử lý của nhi tử, cũng cảm thấy rất hả giận.

Người một nhà đoàn tụ, vui vẻ hòa thuận. Từ trên xuống dưới đều cảm thấy quý phủ hào khí thay đổi, biến thành hòa hợp, tràn ngập sinh cơ.

Sau buổi cơm tối ấm áp, Nhậm Thương Khung từ lễ vật mà Bắc Cung Vũ đưa tới, lấy ra bốn phần, một bộ đan thanh là đưa cho đại bá; một đôi khuyên tai trân châu, thì là đưa cho Đại bá mẫu; vòng cổ Ngọc La Trân Châu, thì là Đường tỷ Nhậm Thanh Sương; còn lại một kiện Kỳ Lân ngọc bội, là chuẩn bị cho con út Nhậm Thanh Châu của đại bá.

Sau khi chọn xong, Nhậm Thương Khung nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!