BA~!
Hoàng thị đột nhiên cảm giác trước mắt Ảnh Tử lóe lên, trên mặt nóng rát. Trong nháy mắt, Hoàng thị mắt nổi đom đóm, đầu óc ô...ô...ô...n... g lên, trực tiếp sửng sờ.
Nhậm Thương Khung thần uy lẫm lẫm, chắp tay trước ngực trở lại chỗ cũ. Cười lạnh nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt kia, tựa như một đầu dã thú điên cuồng, tinh anh lóng lánh.
Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh.
Lần này, là ai cũng nghĩ không đến. Ngay cả Thu thị cùng Nhậm Tinh Hà, cũng không ngờ Nhậm Thương Khung sẽ ra tay đánh Hoàng thị … hơn nữa là vẽ mặt.
Dù sao, trên danh nghĩa, Hoàng thị cũng là Nhị bá mẫu, là trưởng bối a!
Chỉ có Tứ phu nhân Tống thị, hữu ý lui ở một bên, trên mặt nàng lóe lên một nụ cười âm hiểm.
Thất thần thật lâu, Hoàng thị mới phản ứng lại, khóc gào lên:
- Nhậm Đông Sơn ngươi cái phế vật này, người khác đánh trên mặt lão bà ngươi. Ngươi trời đánh, còn không qua đây?
Ngay lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, Nhậm Đông Sơn thanh âm cuống quít kêu lên:
- Phu nhân, xảy ra chuyện gì?
Một đám người chen chúc đi vào, hiển nhiên cũng là vừa vặn đuổi tới.
Hoàng thị khóc gào bổ nhào vào trong ngực Nhậm Đông Sơn:
- Đương gia, chất tử súc sinh của ngươi, lại dám đánh ta!
Lời này vừa ra, Nhậm Thanh Vân mặt mày phát lạnh, thân ảnh di chuyển, bỗng nhiên một chưởng hướng Nhậm Thương Khung đánh tới.
- Thương Khung, coi chừng.
Nhậm Tinh Hà liền muốn nghênh đón.
Nào biết được sau lưng Nhậm Thương Khung có một cổ lực lượng bắn ra, đem Nhậm Tinh Hà cùng mẫu thân đẩy qua bên cạnh. Vận khởi khí lực, bàn tay nhẹ nhàng chém về phía cổ tay Nhậm Thanh Vân.
BA~, BA~, BA~!
Liên tục ba tiếng, thế công tam điệp sóng của Nhậm Thanh Vân đã bị Nhậm Thương Khung từng cái đánh tan.
Hoàng thị kêu khóc nói:
- Thanh Vân, giết hắn đi, giết cái tạp chủng này đi!
Nhậm Thanh Vân tuy không coi là hiếu tử, nhưng mẫu thân bị người đánh. Hắn làm nhi tử nếu như không ra tay, vậy thì quá không được.
Huống chi, Nhậm Thương Khung vẫn là cái đinh trong mắt hắn.
Nhậm Thương Khung không dám xem thường, ba chiêu vừa rồi, hắn cảm giác được, Nhậm Thanh Vân đã là võ đạo Trúc Cơ đệ ngũ trọng.
Luận tu vị, so với Nhậm Thương Khung hắn còn cao hơn nhất trọng.
Bất quá, Nhậm Thương Khung hai đời kinh nghiệm chiến đấu, cũng là ưu thế lớn. Nếu như đánh nhau, Nhậm Thanh Vân muốn chiếm được chỗ tốt, cũng không dễ.
Đáng lo lắng nhất, chính là Nhị bá Nhậm Đông Sơn.
Đang muốn yểm hộ mẫu thân cùng ca ca đi trước, bỗng nhiên ngoài cửa có một tiếng quát nhẹ:
- Dừng tay cho ta!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!