Bắc Cung Vũ là người thông minh, hắn vừa rồi cho Nhậm Thương Khung chỗ dựa, mới nói muốn quấy rầy cơm tối. Đợi bọn người Nhậm Đông Sơn xám xịt rời đi, Bắc Cung Vũ rất biết điều cáo từ ra về.
Nhậm Thương Khung cũng không tận lực lưu khách, chỉ nói:
- Trong nhà có chuyện, làm cho Bắc Cung bá bá chê cười. Hôm nay Bắc Cung bá bá giúp ta một hồi...
- Haiii, hiền chất, ngươi nói đi đâu vậy? Dao nhi nhà của ta đại đạo hạt giống vậy mà thật sự thức tỉnh. Cho tới giờ khắc này, lão phu còn cảm thấy hết thảy thoáng như trong mộng. Hiền chất a, ngươi thật sự là thần. Những lời nói khách sáo kia…, lão phu cũng không muốn nói nhiều. Nếu như không ngại mà nói, chúng ta từ nay về sau dùng thúc cháu tương xứng. Tại Vân La Thành, hiền chất nếu cần tới lão phu giúp đỡ, cứ mở miệng! Tóm lại ngươi nhớ kỹ, lão phu thiếu ngươi một cái Thiên đại nhân tình!
Bắc Cung Vũ là người ngay thẳng, Nhậm Thương Khung giúp hắn hóa giải một cái khúc mắc, trong lòng của hắn rất cảm kích, đây là thật tâm chân ý.
Tăng thêm người này trước nay rất nguyên tắc, trừ những chi tiết nhỏ ra, vẫn là phi thường hào sảng. Nói cách khác, Bắc Cung Vũ là nhân vật có mặt mũi ở Vân La Thành, nếu là người khác, mặc dù trong nội tâm cảm kích, nhưng vừa rồi cũng sẽ không cần cùng Nhậm Thương Khung diễn trò tạo thế.
Nhậm Thương Khung là muốn hiệu quả như vậy, lập tức biết thời biết thế:
- Bắc Cung bá bá, ngươi đã nói như vậy, đến lúc có việc, ta liền không khách khí a.
Bắc Cung Vũ cười ha ha:
- Không dám không dám, đây mới là Nhậm nhị thiếu gia ta thích. Không tệ, lão phu thừa nhận, trước kia đã đánh giá thấp ngươi rồi.
Tiễn đưa Bắc Cung Vũ ra đại môn, Nhậm Thương Khung phản hồi nội đường, đã thấy Nhậm Tinh Hà cùng tiểu Kỳ, đồng thời dùng một loại ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.
Nhậm Thương Khung mấy ngày nay sớm đã thành thói quen khi tiếp xúc những ánh mắt đó, cười cười:
- Các ngươi làm cái gì vậy?
Nhậm Tinh Hà cũng nhịn không được nữa:
- Lão Nhị, ngươi nói cho ta một chút, đại đạo hạt giống của Bắc Cung Dao, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?
- Ha ha, ngươi thật muốn biết?
Nhậm Tinh Hà vội vàng nói:
- Ta quá muốn biết. Ngươi không nói cho ta, đêm nay ta ngủ không yên a.
- Nói toạc ra kỳ thật không đáng một xu. Bắc Cung Dao thiên phú rất xuất chúng, bọn hắn có nát óc cũng không nghĩ được, cái cây Tử Quang Thất Tinh Mai kia che dấu thuộc tính cùng đại đạo hạt giống của nàng xung đột. Cái đồ chơi kia bày ở bên cạnh phòng ngủ của nàng, hoàn toàn áp chế đại đạo hạt giống của nàng thức tỉnh. Cái này là nguyên nhân.
Đời trước, nguyên nhân này sau khi bị tìm ra, quả thực đã thành một trò cười trong thời gian dài. Nhậm Thương Khung tự nhiên sẽ không lạ lẫm.
Nhậm Tinh Hà ngây ra như phỗng, kinh ngạc thật lâu, mới cười ha hả:
- Dĩ nhiên là như vậy, ha ha, dĩ nhiên là như vậy. Lão Nhị, ta nói ngươi cũng quá thần. Chẳng những chiếm được nhiều tiện nghi của người ta, còn để cho Bắc Cung Vũ cảm thấy thiếu ngươi một cái nhân tình lớn như vậy. Đây thật là một hòn đá ném hai chim ah.
Nhậm Thương Khung cười nói:
- Không, là một cục đá hạ ba con chim. Ngươi không biết là, bốn ngày sau Tổ Mẫu đại thọ, chúng ta cầm Tử Quang Thất Tinh Mai, tứ cấp Linh dược, so với mười cây Tử Châu Thảo kia, cái nào tốt hơn?
Nhậm Tinh Hà ngẩn ngơ, lập tức mặt mày hớn hở, thở dài:
- Lão Nhị, ngươi thật đúng là liệu sự như thần a. Chỉ sợ ngươi vừa tiến vào cánh cửa Bắc Cung gia tộc, cũng đã có ý nay rồi.
Nhậm Thương Khung mỉm cười, đây cũng tính là liệu sự như thần sao? Nhiều nhất chỉ là ưu thế của người trọng sinh mà thôi. Bất quá loại biểu hiện này, ngoài mình ra thì không ai biết, hiển nhiên là thần a.
Nhìn xung quanh, Nhậm Thương Khung đột nhiên hỏi:
- Tiểu Kỳ, chủ mẫu đâu?
Vừa rồi bận việc đến trưa, cũng không thấy mẫu thân. Nhậm Thương Khung ngược lại có chút tò mò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!