Chương 10: Chật vật trở ra

Nhậm Đông Sơn cười nhạt một tiếng, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Nhậm Thương Khung:

- Ngươi nói không sai, nói gia pháp, phải có tư cách đại biểu gia pháp mới được. Nhưng không biết lệnh bài tộc trưởng, có thể đại biểu gia pháp hay không?

Tộc trưởng lệnh bài?

Nhậm Đông Sơn bàn tay xòe ra, trong tay có một lệnh bài màu xanh rộng ba chỉ, phong cách cổ xưa uy nghiêm, chính là lệnh bài tộc trưởng!

Nhậm Tinh Hà vừa thấy vật ấy, sắc mặt đại biến, tim đập rộn lên.

Nhậm Thanh Hồng thấy hai huynh đệ đối phương giật mình, đắc ý cười to:

- Ha ha ha, Nhậm Thương Khung, nhìn ngươi còn càn rỡ được không? Tộc trưởng lệnh bài ở đây, ngươi dám kháng lệnh sao?

Nhậm Đông Hải đổ thêm dầu vào lửa:

- Thương Khung, tộc trưởng lệnh bài vừa ra, ngươi còn không giao ra Nguyệt Hoa Huân Chương? Chẳng lẻ muốn chúng ta dùng biện pháp mạnh mẽ hay sao?

Nếu như Nhậm Thương Khung phản kháng, theo như tộc quy, người có lệnh bài tộc trưởng, liền có thể dùng vũ lực chấp hành gia pháp.

Nhậm Đông Sơn khóe miệng lộ ra một tia mỉm cười đắc ý, chậm rãi mở miệng nói:

- Thương Khung, nể tình phụ thân ngươi, nếu như ngươi hợp tác, chúng ta ngược lại sẽ cầu tình cho ngươi. Nhưng...

Một câu lời còn chưa nói hết, bỗng nhiên bên ngoài hô to một tiếng:

- Bắc Cung tộc trưởng Bắc Cung Vũ tới thăm!

Bắc Cung Vũ?

Nghe được cái tên này, sắc mặt của mọi người đều hơi đổi.

Nhậm Đông Sơn sắc mặt kinh ngạc. Hiển nhiên là ngoài ý muốn. Mà Nhậm Thương Khung thì lại cười nhạt một tiếng, phảng phất hết thảy, đều nằm trong dự đoán của hắn.

Ngược lại là Nhậm Tinh Hà, lo được lo mất, nghe nói Bắc Cung Vũ tự mình giá lâm, tâm thần bất định. Vừa chờ mong kỳ tích xuất hiện, lại sợ Bắc Cung gia tộc tới bỏ đá xuống giếng.

Bắc Cung Vũ cười ha ha đã tới bên ngoài đình viện:

- Nhậm nhị thiếu gia, lão phu đã đến. Hả? Náo nhiệt như vậy?

Nghe Bắc Cung Vũ thanh âm cởi mở như thế, Nhậm Thương Khung liền biết rõ, nan đề của Bắc Cung Dao đã cởi bỏ.

Lập tức đi lên trước hai bước:

- Bắc Cung tộc trưởng đến chơi, lại không có tiếp đón từ xa, thất lễ.

- Hắc hắc, khách khí, khách khí.

Bắc Cung Vũ liếc nhìn bọn người Nhậm Đông Sơn, đều là người thông minh, xem thế cục này, liền đoán được tám chín phần mười, lập tức cũng không đề cập tới sự tình của Nguyệt Hoa Huân Chương.

Nhậm Đông Sơn đối với Bắc Cung tộc trưởng có chút kiêng kị, thấy Bắc Cung Vũ thoáng nhìn, vô ý thức cười nói:

- Bắc Cung tộc trưởng, ngọn gió nào đưa ngươi tới đây?

Bắc Cung Vũ nhiệt tình đón chào, hoàn toàn không thấy Nhậm Đông Sơn chào hỏi, hai tay bắt lấy bàn tay Nhậm Thương Khung:

- Thương Khung hiền chất, lão phu lần này tới, là cảm tạ ngươi. Chuẩn bị một chút lễ mọn, nói là đa tạ, còn xin hiền chất không chê ta keo kiệt a.

Nhậm Thương Khung cảm thấy trong lòng bàn tay nhét tới một vật cứng, nhẹ nhàng nắm chặt, liền biết là Nguyệt Hoa Huân Chương, hiểu ý cười cười:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!