Sát! Sát! Sát!
Toàn thân Nhậm Thương Khung lửa giận ngút trời, trường kiếm trong tay vũ động như điên xông vào đại quân yêu tộc. Kiếm quang mang theo sát ý kinh người, thế công giống như phong ba bão táp hướng đại quân yêu tộc quét tới.
Mỗi một kiếm hạ xuống, đều có năm ba yêu tộc bị giết. Hận, nỗi hận trong lòng hắn chỉ có máu tươi của kẻ thù mới có thể rửa sạch.
Mẫu thân cùng ca ca chính là người thân nhất của hắn trong thế giới này, thế nhưng giờ đây…
Trong một đêm, yêu tộc đại quy mô xâm lấn, tai họa ngập đầu trút xuống.
Giờ phút này, mẫu thân đã bị yêu tộc đại quân cắn xé thành cặn bã. Mà ca ca lại bị yêu tộc cắn trúng, trước khi bị yêu hóa thành khôi lỗi, đã vung đao tự sát.
Tai nạn xảy ra đột ngột khiến cho Nhậm Thương Khung trong một đêm mất đi hai người thân nhất. Mọi việc đều phát sinh dưới mắt của hắn, nhưng hắn bất lực.
Mà Vân La Thành chỉ trong một đêm cũng gặp tai ương chưa từng có. Nhân loại tu sĩ cùng yêu tộc đối chiến cảnh tượng thảm thiết trước nay chư từng thấy. Đại quân Yêu tộc giống như thủy triều quét ngang Vân La thành, chỉ trong thoáng chốc, Vân La thành đã biến thành bình địa. Ngoại trừ một số quý tộc có thể trốn thoát, còn lại tất cả hầu như bị giết.
Nhân loại tu sĩ không phải không chống cự. Nhưng lấy số lượng tu sĩ của Vân La thành so với đại quân yêu tộc, quả thật không khác nào lấy muối bỏ biển.
Nhậm Thương Khung cảm giác khí lực trong cơ thể mình không còn nhiều lắm. Hướng nhìn bốn phía, vô số yêu tộc giống như thủy triều không ngừng lao đến, hắn vừa tạo ra được một khoảng trống, lại có rất nhiều yêu tu bổ sung vào.
Trốn, khẳng định là không thoát.
Mà Nhậm Thương Khung cũng chưa từng nghĩ sẽ trốn. Đám quý tộc của Vân La thành cũng chạy trốn, nhưng bọn họ không thoát được. Huống chi lòng hắn đã chết, sống ở trên đời này còn ý nghĩa gì chứ.
Nhưng chết như thế này, hắn không cam lòng!
Hơn nữa, nhìn tên thủ lĩnh cách đó mười trượng đang đắc ý cười to, trong tay còn cầm một phần cánh tay cụt của mẫu thân, hai mí mắt của hắn liền muốn nứt ra, trong đầu toàn bộ bị một cỗ lửa giận bao phủ.
Hắn chỉ có một ý niện trong đầu…giết!
Phải giết chết tên yêu nghiệt đã làm hại mẫu thân này, nhất định phải giết chết hắn.
Mười trượng, chỉ ngắn ngủn mười trượng. Nhưng giờ phút này giống như cách xa vạn dặm vậy. Hắn muốn tiến một bước đều rất gian nan a.
Nhậm Thương Khung không còn nhớ mình đã công kích bao nhiêu lần, cũng không thèm để ý trên người có thêm bao nhiêu vết thương.
Hắn chỉ biết việc nên làm lúc này, chính là bảo vệ những nơi yếu hại, không ngừng tiến tới phía trước.
Hắn lúc này giống như huyết nhân, một ác ma khát máu không ngừng tiến về phía trước.
Tên yêu tộc thủ lĩnh kia cũng nhìn ra tên nhân loại kia đang quật cường là vì hắn, trong ánh mắt biểu hiện sự miệt thị nồng đậm, không ngờ lại ra hiệu cho đám lâu la đang vây quanh thối lui.
- Nhân loại không biết tự lượng sức mình, muốn công kích ta sao? Ha ha ta ở chổ này, đến đây đi. Trước khi ngươi chết, ta sẽ cho ngươi vĩnh viễn khắc sâu trong trí nhớ, rằng nhân loại của các ngươi nhỏ yếu như thế nào.
Hai mắt của Nhậm Thương Khung giống như ngọn lửa đang thiêu đốt hừng hực. Hắn có thể trụ đến bây giờ, chính là dựa vào sự tức giận cùng ý chí kiên cường.
Cho dù không giết chết được tên thủ lĩnh yêu tộc kia, cũng nhất định phải làm hắn buông nữa phần cánh tay cụt kia.
Kia chính là di thể của mẫu thân a.
Bỗng nhiên, mũi kiếm trong tay Nhậm Thương Khung lóe lên, kiếm quang như ảo như mộng bay thẳng đến cổ họng của tên thủ lĩnh yêu tộc.
Đinh!
Đốm lửa tung tóe khắp nơi, bàn tay của tên đầu lĩnh nắm chặt mũi kiếm của Nhậm Thương Khung, khinh thường lắc đầu:
- Quá yếu, thế này cũng muốn giết ta, nực cười.
Sự miệt thị này làm Nhậm Thương Khung đau đớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!