Chương 13: Quá Khứ

Hoàng Tố Tố lại nhìn về phía mấy người kia: "Bốn người các cậu chép tên của mình mười nghìn lần cho tôi, Hạ Kiệt, cậu cũng thế".

Giọng nói của cô rất nghiêm khắc, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng khi quay sang nhìn Trần Đức thì thái độ lại ôn hòa hơn nhiều: "Bát Hoang, em tìm chỗ ngồi đi, đừng sợ, sau này có khó khăn gì thì cô sẽ giúp em".

Dưới cái nhìn khó chịu của Tống Ngữ Yên, Trần Đức đi tới ngồi cạnh cô ấy một cách tự nhiên như không, thái độ vui vẻ.

"Hạ Kiệt, sau này Trần Đức mà xảy ra chuyện gì ở trường thì tôi sẽ tìm cậu, cậu phải chịu trách nhiệm, rõ chưa?"

"Vâng…"

Hạ Kiệt sợ gần chết, Hoàng Tố Tố đang thực sự giận dữ nên cậu ta chẳng dám nói gì, nếu nói thêm câu nữa thì chắc cậu ta sẽ bị đuổi mất.

"Hừ!"

Hoàng Tố Tố hừ lạnh một tiếng rồi đem sách vở trên bàn đến chỗ Trần Đức, nói: "Đừng sợ, sau này phải học hành chăm chỉ, cô sẽ chăm sóc cho em.

Ngữ Yên, bạn Bát Hoang nếu có chỗ nào không hiểu thì em cũng phải giúp đỡ bạn nhé".

"Vâng thưa cô", Tống Ngữ Yên ngoài cười nhưng trong không cười, đáp.

"Em cảm ơn cô", Trần Đức cười nói.

"Mấy người các cậu đứng đó đi, chưa hết giờ thì không cho phép ra ngoài!"

Hoàng Tố Tố lườm cả nhóm một lượt.

Cô quay về, định là cầm sách giáo khoa cho Bát Hoang, không ngờ lại gặp phải chuyện này.

Cũng may là cô đến nhanh, nếu không không biết cậu bé nông thôn đáng thương này sẽ bị bắt nạt đến mức nào nữa.

Hoàng Tố Tố vừa rời đi, cả phòng học liền bàn tán ầm ĩ cả lên.

"Con mẹ nó, cái thằng này đúng là vô liêm sỉ!"

"Đúng vậy, vãi thật".

"Hạ Kiệt lần này ăn quả đắng rồi".

"Đúng vậy, nhưng mà cái thằng Bát Hoang này cứ chờ bị trả thù liên tục đi!"

Cả lớp bàn tán sôi nổi, đám Hạ Kiệt thì lại đứng trên bục giảng không dám nhúc nhích.

Đành chịu thôi, nếu bọn họ mà đi xuống thì sẽ truyền đến tai Hoàng Tố Tố, bọn họ không gánh nổi hậu quả.

Hạ Kiệt sầm mặt xuống, trộm già không được còn mất nắm gạo, khiến cậu ta hoàn toàn hận Trần Đức, nhất định phải tìm cơ hội báo thù Trần Đức mới được.

Đứng một tiết học, mà tiết học này dài những hai tiếng!

"Hi".

Lâm Dao ở phía sau Trần Đức lấy bút chọc vào vai anh.

Trần Đức quay đầu: "Người đẹp, có chuyện gì thế?"

Quả nhiên là không nhận ra mình rồi?

Lâm Dao hơi thất vọng một chút, cô không nói rõ thân phận của mình ra nữa.

Nếu đã không nghĩ ra thì có lẽ bắt đầu lại từ đầu sẽ càng tốt hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!