Chương 8: (Vô Đề)

Đỗ Vân Hiên trở lại công ty, nhìn cửa kính ở trụ sở Lea được ánh sáng rực rỡ chiếu vào, cảm thấy dường như đã qua mấy đời.

Kỳ lạ là, đã mất tích nhiều ngày, trên thực tế coi như đã bỏ bê công việc nhiều ngày, Đỗ Vân Hiên trở lại bộ phận thiết kế lại không gợi ra bao nhiêu gợn sóng. Các nữ đồng sự hiển nhiên vô cùng nhớ nhung thiết kế Đỗ anh tuấn nho nhã, có hai người còn chủ động đặt phần cơm trưa đảm bảo dinh dưỡng ở nhà hàng bên ngoài cho anh.

Khi Ngũ Tiểu Lệ tỏ ra quan tâm hỏi đến vấn đề sức khỏe, Đỗ Vân Hiên phát hiện, tên khốn nào đó vậy mà đã cẩn thận gọi điện đến công ty giúp anh xin nghỉ phép ngay ngày đầu xảy ra chuyện kia.

Lí do xin phép, đương nhiên chính là thân thể không được khỏe.

"Người đó lấy thân phận gì xin phép cho tôi?"

"Ai?"

"Người gọi điện đến xin phép."

"Đỗ thiết kế." Ngũ Tiểu Lệ kinh ngạc nhìn anh, dường như lo lắng anh vẫn chưa khỏe hoàn toàn, "Là anh tự mình gọi điện đến xin phép mà, em nhận điện thoại, là giọng của anh. Không lẽ có chuyện gì sao?"

Đỗ Vân Hiên âm thầm kinh hãi.

Cổ Sách tìm ở đâu ra một người có giọng nói y hệt mình chứ, ngay cả trợ lí thường xuyên làm việc với mình cũng có thể gạt được?

Hắn muốn làm gì? Khoe ra hắn không có gì là không làm được sao?

Hắn thật sự tựa như một hoàng đế, ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, muốn làm gì thì làm.

Đỗ Vân Hiên gặp qua cảnh sát, luật sư, phóng viên, không thu hoạch được gì, trở lại công ty, không ngờ đồng nghiệp lại khiến mình nhớ tới việc khiến mình nhục nhã vạn phần kia.

Sinh hoạt hằng ngày của anh đều bị Cổ Sách hủy hoại, nhất định không thể khiến công việc cũng bị hắn phá rối.

Anh cúi đầu, cầm bút máy bắt đầu phác họa trên giấy.

Một bàn tay vươn qua áp lên trán anh, thế nhưng mấy ngày nay Đỗ Vân Hiên bị cưỡng ép tiếp xúc da thịt lại bị kích thích đến sợ hãi, cả người cứng lại, "chát" một cái hung hăng gạt cánh tay kia đi.

Ngẩng đầu, mới nhận ra bàn tay kia non mịn tinh tế, vốn không phải bàn tay mang theo vết chai mỏng, tràn ngập ma lực của Cổ Sách.

Chủ nhân bàn tay, Ngũ Tiểu Lệ một mặt đáng thương, xoa bàn tay bị người tựa như Bạch mã hoàng tử đánh phát đau, vừa ấm ức vừa lo sợ, run cầm cập nói, "Em xin lỗi, Đỗ thiết kế, em chỉ muốn xem xem có phải anh đang sốt không…"

Đỗ Vân Hiên không cách nào hình dung tư vị trong lòng, gặp phải nam nhân kia, chẳng lẽ hành vi của mình lại trở nên vặn vẹo như vậy sao? Vậy mà lại đối xử thô lỗ với phụ nữ như vậy, với tính cách mình trước đây căn bản không thể làm ra chuyện thế này.

Anh giải thích với Ngũ Tiểu Lệ, đến phòng nghỉ ngơi của nhân viên mang hòm thuốc dự phòng qua, tìm một lọ thuốc phun tiêu sưng bên trong, lấy ra phun một chút lên tay Ngũ Tiểu Lệ.

Đang chìm trong suy nghĩ về nam nhân anh tuấn kia, anh căn bản không chú ý ánh mắt Ngũ Tiểu Lệ khi được mình phun thuốc, vừa ngưỡng mộ vừa vui mừng.

Giám đốc đá quý Lea vẫn luôn coi trong Đỗ Vân Hiên, biết nhà thiết kế trẻ đầy năng lực này đã khỏi bệnh đi làm, cố ý gọi Đỗ Vân Hiên đến phòng Giám đốc, sau khi ân cần hỏi han vài câu lại nhắc tới viên ruby đã vỡ vụn.

"Chuyện này cậu cứ yên tâm, sau khi bên quan hệ khách hàng cố gắng giúp đỡ, Cổ tiên sinh đã cực kì rộng rãi tỏ vẻ anh ta sẽ không truy cứu việc này trên pháp luật, cũng sẽ không yêu cầu bồi thường kinh tế." Giám đốc cũng không rõ vì sao Cổ Sách lại độ lượng như vậy, nhưng nếu như có thể sắp xếp ổn thỏa, công ty không phải bồi thường giá trị cao như vậy đương nhiên là kết quả tốt nhất.

"Yêu cầu duy nhất là, muốn cậu hoàn thành độc lập thiết kế lần này. Từ những mảnh vỡ của viên đá tạo ra một thiết kế hoàn mỹ. Đỗ thiết kế, lần này khách hàng đã cho cậu một cơ hội rất tốt, cậu phải nắm thật chắc vào."

Đỗ Vân Hiên im lặng ngồi, trên mặt không có chút biểu cảm nào.

"Bao lâu giao ra bản thiết kế?" Một lát sau, Đỗ Vân Hiên hỏi.

"Khách hàng cho thời gian một tháng."

"Ba ngày." Đỗ Vân Hiên nói, "Ba ngày tôi sẽ giao bản thiết kế."

"Ba ngày." Giám đốc nheo mắt đánh giá anh, sau khi vừa lành bệnh, hai má hơi tái nhợt, cằm cũng gọn hơn, tuy rằng rất xinh đẹp nhưng lại khiến người ta không khỏi lo lắng tình trạng thân thể anh, "Đỗ thiết kế, không cần phải quá miễn cưỡng."

Giao ra bản thiết kế, để tên cầm thú kia mau biến khỏi thế giới của mình!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!