Đêm đầu tiên của Cổ Sách cùng Đỗ Vân Hiên kéo dài rất lâu, lâu đến cực kì thê thảm.
Có một câu Cổ Sách nói không sai, Đỗ Vân Hiên muốn đọ sức với Cổ Sách, quả thực đã tìm nhầm người.
Đỗ Vân Hiên dĩ nhiên rất quật cường, cho dù bị Cổ Sách làm vài lần rốt cuộc vẫn không chịu nói "Tôi nghe lời" theo ý người đàn ông đang cưỡng bức mình, loại yếu đuối hèn mọn này đối với Đỗ Vân Hiên mà nói, thà chết chứ không chịu khuất phục.
Nhưng chung quy Đỗ Vân Hiên vẫn không phải Cổ Sách, anh hồi nhỏ là đứa trẻ ngoan, lớn lên đi làm lại là nhân viên tốt, anh sinh hoạt tại thế giới giản đơn sáng tỏ, được mặt trời chiếu rõ, căn bản không thể hiểu được một kẻ phải lăn lộn chiến đấu, đạp lên huyết sắc để ngồi lên vương vị ở thế giới âm ám này tâm tính rốt cuộc phải thế nào.
Thà chết không chịu khuất phục không phải điều đáng sợ nhất, mà là sống không bằng chết.
Một buổi tối, Cổ Sách nói được làm được, thật sự coi anh như một con cá nhỏ, nấu đến triệt để, chỉ cần Đỗ Vân Hiên không nhận thua, hắn lập tức dùng sức lực lớn nhất giày vò anh. Thể lực hơn người, tinh lực hơn người, Cổ Sách làm đến cực kì đáng sợ, nếu không thì hắn đã không thể ngồi ở vị trí hiện tại, Đỗ Vân Hiên chỉ qua một đêm, rốt cuộc khắc cốt ghi tâm hiểu được, gã đàn ông này chính là một tên bạo quân điên cuồng.
"Có phục không?"
Không phục!
"Nói hay không?"
Không nói.
Một buổi tối rốt cuộc là bao nhiêu tiếng? Trong trí nhớ Đỗ Vân Hiên bị tra tấn đến mất đi ý thức, có lẽ là một vạn năm? Ban đầu là đau, sau đó là chết lặng, sau nữa, chính là trong chết lặng mà dần dần đau đớn.
Từ nơi khó nói bị xâm phạm, đến nửa người dưới, đến mỗi tế bào thần kinh.
Anh ngất đi vài lần, tỉnh lại vài lần, lần cuối tỉnh lại phát hiện trần nhà đã thay đổi, chóp mũi ngửi được mùi thuốc khử trùng. Đỗ Vân Hiên đoán nhất định thân thể mình đã không thể chống đỡ, sắp chết mới được đưa đến bệnh viện. Đỗ Vân Hiên cảm thấy có chút may mắn, rốt cục anh cũng chịu được, rốt cục không để Cổ Sách đạt được ý muốn.
Nhưng không ngờ, đây là bệnh viện tư của Cổ Sách.
Từ bác sĩ đến điều dưỡng, tất cả đều là người của Cổ Sách.
Bị bác sĩ kiểm tra một lượt, tiêm hai mũi, dùng một chút thức ăn lỏng xong, tất cả mọi người đều rời khỏi phòng bệnh.
Khi cửa phòng mở ra lần nữa, thân ảnh của Cổ Sách lọt vào mi mắt.
Hắn tự nhiên như ở nhà, thoải mái bước đến bên giường bệnh, mỉm cười nhìn Đỗ Vân Hiên, "Tỉnh rồi? Vậy tiếp tục đi."
Đỗ Vân Hiên nhìn hắn ung dung tháo caravat, toàn thân lạnh lẽo, lập tức nhảy khỏi giường bệnh chạy về phía cửa phòng, ngay sau đó bị bắt lấy, ném trở lại giường.
"Buông tôi ra! Cứu!"
Nếu có người bên ngoài hành lang, nhất định có thể nghe tiếng hét của Đỗ Vân Hiên, thế nhưng từ đầu đến cuối không có ai vào cứu anh.
Cổ Sách dùng caravat trói tay anh lên đầu giường, hắn cố ý buộc thật chậm rãi, để Đỗ Vân Hiên hiểu rõ cái gì gọi là thực lực, cái gì là uy thế.
Khiến Đỗ Vân Hiên hiểu rõ, chỉ cần Cổ Sách tồn tại, thế giới này đều do Cổ Sách làm chủ, Đỗ Vân Hiên có thể chửi mắng, có thể chống cự, có thể thử trốn đi, nhưng chỉ cần Cổ Sách muốn, thì bốn phía quanh Đỗ Vân Hiên sẽ chỉ là bóng tối bao phủ đưa tay không thấy ngón.
"Tôi nói lời giữ lời, hơn nữa tính nhẫn nại của tôi rất rốt." Đây là câu Cổ Sách nói lúc đầu.
Đỗ Vân Hiên bị trói trên giường bệnh, lại bị ép trở thành một con cá nhỏ chịu giày vò, thủ đoạn của Cổ Sách có rất nhiều, Đỗ Vân Hiên chưa từng nghĩ trên thế giới lại tồn tại nhiều phương pháp tra tấn dâm ngược đến vậy, Cổ Sách thực sự khiến anh đại khai nhãn giới.
Có đôi khi, thậm chí Cổ Sách không cần dùng đến hung khí nơi khố hạ kia, mà chỉ dùng tay, dùng miệng, cũng có thể khiến Đỗ Vân Hiên chết đi sống lại.
Đỗ Vân Hiên không biết rốt cục mình bị giam trong bệnh viện bao nhiêu ngày, hai ngày? Ba ngày? Hay đã mười năm? Trăm năm? Mỗi giây mỗi khắc đều kiệt sức, bị tra tấn đến gần như sụp đổ. Nhưng Cổ Sách vẫn tiếp tục, quấn riết không tha, tàn nhẫn đến mức khiến trái tim phát lạnh, Đỗ Vân Hiên đến thở dốc cũng không còn khí lực, lại càng không có ý niệm thời gian.
Duy nhất nhớ rõ, mình cuối cùng đã nói ra ba chữ kia.
Không rõ tại sao Cổ Sách nhất định phải ép anh nói ba chữ này, hắn là kẻ điên, là tên bạo quân điên cuồng cố chấp.
Duy nhất hiểu rõ, Cổ Sách thực sự nói được làm được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!