Chương 6: (Vô Đề)

Khoảnh khắc gặp lại Đỗ Vân Hiên ở phòng khách VIP của đá quý Lea, khát khao giữ chặt Gấu Nhỏ trong lòng bàn tay của Cổ Sách đã vững như bàn thạch, không quan tâm sẽ khó khăn thế nào, không cần phải suy xét, ngay cả một chút do dự cũng không có.

Hắn chỉ muốn có Gấu Nhỏ.

Gấu Nhỏ là của hắn, chỉ có thể thuộc về Cổ Sách hắn.

Không thể nghi ngờ!

Mặc kệ là ai, lồng ngực lạnh giá bỗng nhiên bị người nhét vào một khối than đỏ rực, giật mình đau đớn, nóng bỏng rung động, cũng sẽ không cho phép bất luận kẻ nào lấy khối than này ra khỏi ngực nữa.

Khoảnh khắc Đỗ Vân Hiên bước vào cánh cửa kia, cũng là lúc anh thật nhẹ nhàng mà cũng dị thường mạnh mẽ tiến nhập vào sinh mệnh Cổ Sách.

Nếu đã bước vào, nhất định phải vĩnh viễn lưu lại.

Loại ý tưởng này đối với Đỗ Vân Hiên mà nói, quả thực không sao hiểu được, bá đạo ngang ngược, khốn kiếp đến không thể khốn kiếp hơn, đối với Cổ Sách mà nói lại là vô cùng chí lí, cuộc đời của hắn chính là sống trên chém giết, từ nhỏ đến giờ không có cái gì gọi là dĩ nhiên tự đến với hắn, nếu hắn trước những trận khiêu chiến có thấy nửa phần khiếp nhược, đã không có Cổ Sách ngày hôm nay.

Đối với những thứ Cổ Sách hắn muốn có, hắn chỉ có một cách làm, cũng là cách làm duy nhất, đó chính là lạnh lùng kiên định, cường hãn vươn tay, cường hãn đoạt lấy.

Có được, coi như ta may mắn.

Không được? Ta không tin có cái gì là không thể.

Bất kể kẻ nào muốn phản đối, Cổ Sách sẽ không từ thủ đoạn mà đấu đến khi đạt được mục đích mới thôi, hắn luôn luôn là kẻ tàn nhẫn không ngại cho dù phải dấy lên huyết vũ tinh phong.

"Bất kể kẻ nào" này, tất nhiên bao gồm cả Đỗ Vân Hiên.

Cho nên khi Cổ Sách quyết tâm muốn Gấu Nhỏ lưu lại trong sinh mệnh của mình, hắn hoàn toàn không có ý nghĩ phải hỏi qua ý kiến của bản thân Gấu Nhỏ. Trong phòng khách VIP, khi hắn lộ ra nụ cười mê người, thảo luận về thời gian đưa ra bản thiết kế sơ bộ cùng với Đỗ Vân Hiên thì trong lòng đã có hàng trăm hàng ngàn ý nghĩ xẹt qua, tổng lại lại chỉ có một câu, làm sao Gấu Nhỏ mới lưu lại.

Lưu lại là kết cục hiển nhiên.

Cái cần phải suy nghĩ là dùng cách nào để anh lưu lại.

Dụ dỗ, lừa gạt, quyến rũ, ngon ngọt, hay thậm chí là bắt cóc, mấy cái này đều là "cách".

Trong phòng khách VIP, cùng một thời điểm, trong lòng Đỗ Vân Hiên là nghĩ đến bạch kim, sóng biển cùng sinh mệnh, còn Cổ Sách lại suy nghĩ dùng cách nào nhanh nhất chuẩn nhất đem Gấu Nhỏ nuốt vào trong bụng, khảm vào trong lòng, nên dùng mềm dẻo hay cứng rắn?

Từ khi Cổ Sách còn ở cô nhi viện, hắn đã có năng lực hành động siêu mạnh mẽ, lại lăn lộn trên giang hồ mười mấy năm, hơn ba phần lão luyện, về vấn đề có nên dùng cách thức mềm mỏng hay không, trong phòng khách VIP, Cổ Sách không do dự trực tiếp xuất ra một chiêu, mời Đỗ Vân Hiên dùng bữa.

Bị Đỗ Vân Hiên cự tuyệt.

Cổ Sách là người thế nào chứ? Tâm tư của đế vương hắc đạo, lanh lẹ chuẩn xác, nhìn Đỗ Vân Hiên cự tuyệt nhanh chóng mà thong dong, dứt khoát lại lễ phép, một chiêu của hắn lập tức cho ra kết luận.

Dẹp bỏ mềm mỏng, dùng cứng rắn đi.

Cổ Sách có một đôi mắt đặc biệt, nhìn người cực chuẩn.

Có khi, nhìn nhận một người, chỉ cần một câu nói, một ánh mắt, một biểu hiện.

Loại người thanh cao ngạo nghễ như Đỗ Vân Hiên, nhìn như không nói lời nào, ôn hòa nho nhã thực chất tính tình lại lạnh lùng, tâm địa cực kì cứng rắn, khó có thể mà dùng cách nhẹ nhàng lay động được.

Muốn Đỗ Vân Hiên phải rung động, nhất định phải cứng rắn, phải cứng rắn hơn Đỗ Vân Hiên hàng chục hàng trăm lần, phải dùng kim cương để đục vỡ lỗ hổng, kiên quyết bước vào, khắc nhập tới tận xương cốt.

Vì thế, khi Đỗ Vân Hiên hoàn toàn không hay biết gì mà hỏi xem liệu Cổ Sách có thể để viên ruby lại để tiện quan sát thiết kế không, Cổ Sách không đáp ứng ngay mà kéo dài thêm một buổi tối.

Buổi tối kia, Cổ Sách đương nhiên đối với viên ruby phải dùng một cái giá đắt đỏ để mua về, dùng một chút thủ thuật nho nhỏ.

Từ phòng bảo an cẩn mật trộm đi một viên đá quý có lẽ có chút khó khăn, Cổ Sách cũng không có hứng dùng cách ngu ngốc như vậy, mà dùng một cách nhẹ nhàng hơn, nếu muốn ra tay với một viên đá sắp được đưa vào phòng bảo hiểm, khiến nó ở trong đó yên lặng vỡ ra, chuyện này, chỉ cần biết cách thức và một người chuyên nghiệp thì làm ra cực kì đơn giản.

Đêm hôm đó, viên ruby bị bỏ vào một máy chiếu tần tần số cao, quét qua kết cấu tinh thể quý giá, khiến nó thoạt nhìn vẫn tinh bích không tì vết, kì thực bên trong đã trở nên yếu ớt đến không tưởng, chỉ cần hơi dùng lực một chút, tỷ như bị người quan sát dùng nhíp lật qua lật lại hai ba lần, tùy thời đều có thể ảm đạm vỡ vụn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!