Nơi nào có Cổ Sách, vĩnh viễn là Cổ Sách làm chủ.
Mặc kệ Đỗ Vân Hiên có đồng ý hay không, xong bữa trưa, Cổ Sách không dùng chiếc xe thể thao đỏ rực mà mang Đỗ Vân Hiên đến một chiếc Land Rover khác. Nhận thấy Đỗ Vân Hiên buông cánh tay cứng ngắc ngồi trên ghế phó lái, Cổ Sách bỗng nhiên phát sinh một loại cảm giác rất không rõ ràng, như thể Gấu Nhỏ này không hề cảm kích, tùy thời sẽ nhảy xuống xe mà đào tẩu.
Hắn che giấu sự mơ hồ này rất khá, không lộ ra chút dấu vết nào, từ ghế lái chính nghiêng người hướng về phía Đỗ Vân Hiên. Đỗ Vân Hiên không biết hắn muốn làm gì, theo bản năng né tránh hắn tới gần, gắt gao dán vào lưng ghế dựa.
Cổ Sách tự tay cài dây an toàn lên cho anh, lại cười với anh thật ngọt ngào, "Sợ tôi cưỡng bức em sao?"
Đỗ Vân Hiên nghĩ thầm, loại chuyện cưỡng bức chẳng lẽ người này làm còn ít sao? Liền tức giận mà liếc hắn một cái.
Cổ Sách ha ha cười thành tiếng, tựa như không hề để tâm, thắt dây an toàn xong, hắn liền lui về. Đỗ Vân Hiên vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi, thân thể cường hãn rắn chắc kia bỗng nhiên tựa như một ngọn núi mà áp trở về, ngăn chặn môi anh.
Suồng sã cưỡng hôn một đợt, hôn đến mức cả mặt Đỗ Vân Hiên đều đỏ lên, Cổ Sách mới bỏ qua cho anh, hắn ngồi trở lại ghế lái chính, vừa giẫm chân ga, Land Rover vững vàng êm ái trượt ra ngoài.
Đá quý Lea trực thuộc tập đoàn Lea, đối với tập đoàn có tài lực vững vàng phát triển dựa trên khai thác năng lượng và đầu tư vào ngành hàng không như Lea mà nói, đá quý Lea chỉ là sản nghiệp nho nhỏ mới khai thác gần đây.
Thế nhưng, dựa vào thực lực của tập đoàn cùng với kế hoạch phát triển được tính toán kĩ lưỡng, đá quý Lea chỉ trong tám năm ngắn ngủi đã trở thành ngôi sao sáng, nơi chế tác đá quý khiến người ta không dám xem nhẹ, mức giao dịch hàng năm tăng trưởng trên diện rộng khiến mọi người phải nghẹn họng trân trối.
Công ty đá quý đặc biệt tiếp xúc với tầng lớp thượng lưu, khí phái phải đặt lên hàng đầu. Tòa cao ốc đá quý Lea sở hữu nằm ngay trung tâm sầm uất của thành phố, tuyệt đối là mảnh đất hào hoa xa xỉ tấc đất tấc vàng.
Cổ Sách cùng Đỗ Vân Hiên xuống xe, đi vào một tòa đại sảnh.
Chiều cao hai người không chênh lệch lắm, lại thuộc hai kiểu đàn ông có vẻ đẹp hoàn toàn khác nhau. Cổ Sách trong ưu nhã vẫn lộ ra một tia kêu gợi ngập tràn cuồng dã, ánh mắt lợi hại, đi đến nơi nào cũng lộ ra hơi thở cường đại. Đỗ Vân Hiên lại vân đạm phong khinh, tinh xảo vô hạ, bất cứ thời điểm nào cũng lộ ra sự lạnh lùng không muốn thân cận cùng người khác quá mức, loại khí chất lạnh lùng cố tình mê người này, khiến anh dù cho đứng bên người Cổ Sách cũng khó khiến người ta xem nhẹ được.
Hai người sóng vai cùng nhau như vậy nhất thời khiến đại sảnh của đá quý Lea vốn dĩ đã tráng lệ lại thêm rực rỡ, ngay cả đèn pha lê trên trần dường như cũng sáng lên không ít.
Lưu Quản lí trực đại sảnh hôm nay vừa nhìn đã nhận ra Cổ Sách, khách hàng VIP của công ty, liền bước nhanh đến trước mặt Cổ Sách, nho nhã lễ độ mà tỏ vẻ hoan nghênh hết sức chân thành.
"Thiết kế Đỗ." Tiểu Lệ, trợ lí thiết kế vừa lúc làm việc xong, thấy Đỗ Vân Hiên, người khiến nữ viên chức toàn bộ Lea nghiêng ngả thèm muốn, liền nhanh chóng chạy lại, giày cao gót gõ lên nền cẩm thạch phát ra âm thanh vui tai, "Không phải nói xin nghỉ phép hai ngày sao? Nghe nói anh lại không khỏe, buổi sáng em và một số đồng nghiệp còn định đi thăm anh.
Bây giờ khỏe hơn chút nào chưa?"
Đỗ Vân Hiên đương nhiên không gọi điện thoại đến công ty xin phép.
Có điều, anh biết ai là người đã gọi cú điện thoại xin phép này.
Kẻ dám mạo danh anh, còn tự tiện xin nghỉ phép cho anh, đang đứng cách anh không xa lắm, trên mặt vẫn treo một nụ cười biếng nhác lại có điểm mê người, được Lưu Quản lí nịnh bợ.
Lần nào cũng tự tiện làm chủ, công việc lẫn quyền lợi tự do của người khác, trong mắt tên bạo quân này căn bản là không đáng nhắc tới.
"Tôi không sao, cám ơn quan tâm." Đỗ Vân Hiên đến nhìn cũng không muốn liếc mắt nhìn Cổ Sách một cái, thậm chí thừa dịp Cổ Sách không thể phân tâm liền cùng vị trợ lí xinh đẹp đang ân cần hỏi han mình kia chậm rãi đi về phía thang máy.
"Đúng rồi, Quan Cơ tiểu thư gọi điện thoại đến, cô ấy nói đã xem qua bản thiết kế của anh, cảm thấy rất vừa lòng nhưng lại có một chỗ nhỏ, hi vọng có thể chỉnh lại. Cô ấy muốn hẹn gặp anh."
Đỗ Vân Hiên vươn tay ấn phím thang máy, bỗng nhiên ngừng lại một chút.
Quan Cơ tiểu thư? Vị này là khách VIP được đá quý Lea cực kì coi trọng, lần này yêu cầu thiết kế một ghim gài áo dành riêng cho nàng, công ty chọn ra ba nhà thiết kế, mỗi người đưa ra một bản vẽ để khách lựa chọn.
Trong ba nhà thiết kế, một là bậc thầy thiết kế đã có địa vị vững chắc từ khi đá quý Lea được thành lập, Vạn Kì Ngọc, một người khác vừa đạt được giải Nhì thiết kế từ triển lãm hai năm đá quý Paris, Trác Thanh.
Trong ba người, Đỗ Vân Hiên là người trẻ nhất, cũng có ít kinh nghiệm nhất.
Không ngờ ba bản thiết kế của ba người, khách hàng lại vừa ý thiết kế của mình.
"Chuyện này xảy ra khi nào?"
"Chiều hôm qua."
"Lúc ấy đáng lẽ nên gọi điện báo cho tôi." Đỗ Vân Hiên thản nhiên nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!