Giữa tiếng súng ngột ngạt, Đỗ Vân Hiên cảm thấy có một luồng khí vụt qua trước mặt, thân thể đột nhiên mất thăng bằng.
"Theo tôi!" Tiếng quát của Cổ Sách truyền đến.
Cánh tay bị nắm lấy thực sự đau, Đỗ Vân Hiên bất đắc dĩ phải chạy theo Cổ Sách, tầm nhìn hỗn loạn không ngừng lay động, phía sau vang lên những âm thanh đùng đùng, như thể dây pháo.
Nhưng đây là tiếng súng.
Gặp nguy hiểm, tốc độ của Cổ Sách nhanh đến kinh người, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai kéo Đỗ Vân Hiên khỏi bao sương của nhà hàng, chạy đến cuối hành lang. Đỗ Vân Hiên nghiêng ngả trên cầu thang, nếu không phải Cổ Sách nắm anh rất chặt, anh chắc đã ngã mấy lần. Cổ Sách tựa như một con hổ hung mãnh ngậm lấy con thú nhỏ, lao đi với tốc độ nhanh nhất.
Rốt cục, Cổ Sách đưa anh đến một nơi tối u u.
Tiếng cửa kim loại nặng nề đóng ập lại, ánh sáng bị ngăn cách, hết thảy đều chìm vào bóng tối.
Tiếng súng rung động màng nhĩ không còn nghe thấy, tĩnh lặng bỗng nhiên ập tới làm trái tim người ta thít chặt, Đỗ Vân Hiên tựa vào vách tường lạnh như băng, lắng nghe tiếng thở dốc trầm thấp của Cổ Sách và mình.
"Chuyện gì xảy ra?" Một lúc sau, Đỗ Vân Hiên thấp giọng hỏi.
"Người của Hồng Lê Minh. Tên chết tiệt kia, tôi còn chưa tìm hắn tính sổ, hắn lại xuống tay trước." Cổ Sách bình tĩnh nói, trong lời nói lộ ra sự lạnh lẽo tàn khốc.
Đỗ Vân Hiên không phải quá kinh ngạc.
Ngay từ đầu, anh đã biết Cổ Sách là xã hội đen, cho dù ít khi xem phim thể loại này thì cũng biết đến câu "Đi ra gây rối, sớm muộn cũng tiêu", cho dù có lợi hại như Cổ Sách, cũng sẽ có lúc phải "trả nợ".
Anh ở cùng với Cổ Sách lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên rơi vào tình cảnh bị kẻ thù của Cổ Sách mai phục, có lẽ là Cổ Sách bảo hộ anh quá tốt, bằng không, loại tình cảnh nhất định phát sinh này, đã sớm nên gặp được rồi.
"Đây là đâu vậy?" Đỗ Vân Hiên hỏi.
"Kho lạnh. Kho chứa thực phẩm của nhà hàng."
Vài phút trước, bọn họ còn ở trong nhà hàng sang trọng, thưởng thức vang cùng với beefsteak cao cấp, chuẩn bị ước nguyện với bánh sinh nhật, bây giờ, hai người đã rơi xuống cùng vị trí với đồ ăn.
"Chờ trong đây, có thể đảm bảo an toàn." Cổ Sách lão thần tại tại, những chuyện bị đuổi giết thế này, năm đó đối với hắn giống như cơm bữa, vài năm này địa vị trên giang hồ được củng cố, người dám khiêu chiến với hắn ngày càng ít đi, thế nhưng thân thủ cùng với phản xạ của Cổ Sách đều không hề sa sút.
Trong lòng thầm nghĩ, cảm giác sinh tử trước mắt đầy kích thích này, thật khiến máu của đế vương bóng tối rục rịch, hai tay ngứa ngáy.
Nếu không phải lo lắng đấu súng có thể khiến Gấu Nhỏ bảo bối bị thương, Cổ Sách tuyệt đối sẽ không kéo Đỗ Vân Hiên chạy đến kho lạnh trốn.
Có điều, tên họ Hồng chết tiệt kia, lại dám ra tay đúng ngày hắn đưa Gấu nhỏ đi mừng sinh nhật, món nợ này nhất định phải tính toán!
"Đừng sợ, người của tôi sẽ tới nhanh thôi."
"Tôi không sợ."
Bên trong kho lạnh kín bưng, đưa tay không thấy được rõ ngón, Cổ Sách lần mò trong bóng tối, kéo Đỗ Vân Hiên về phía mình.
"Có lạnh không?" Cổ Sách phun lên vành tai khả ái của anh một hơi.
Đỗ Vân Hiên khẽ cựa quậy. Quá tối, không nhận ra là anh gật đầu hay lắc đầu, Cổ Sách coi như anh gật đầu.
Hắn vươn hai tay, khoá Đỗ Vân Hiên lại trong ngực, "Chờ lát nữa ra ngoài, chúng ta tiếp tục ước nguyện."
"Bánh sinh nhật chắc đã bị hắn bắn nát."
"Không sao, tôi gọi người mang đến một cái khác, hấp dẫn hơn cái khi nãy nhiều. Bên trên vẫn viết: Gấu Nhỏ của Cổ Sách trường mệnh trăm năm."
Nhớ tới khi nhìn thấy chữ viết trên bánh kem lúc hai người bồi bàn đẩy bánh ra, tâm tình mình dở khóc dở cười, Đỗ Vân Hiên bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Cổ Sách sến súa phát sợ, có đôi khi làm người ta không biết nói gì cho phải.
Còn nữa, có đôi khi người này có vẻ thật dễ nói chuyện, có lúc thì, cực kì cố chấp lẫn độc tài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!