Khi tỉnh lại, thấy cách bài trí trong phòng, chóp mũi ngửi được mùi thuốc sát trùng quen thuộc, Đỗ Vân Hiên biết mình đang ở đâu.
Cho tới nay, phòng bệnh của bệnh viên Bắc sơn luôn là nỗi ám ảnh của anh, anh chưa từng nghĩ tới, có một ngày anh mở mắt ra, nhìn thấy những thứ này lại sinh ra cảm giác an tâm như vậy.
Lòng bàn tay truyền đến xúc cảm mềm mại, không cần cúi đầu, cũng biết là một con gấu bông nhỏ đáng yêu.
Vừa mới tỉnh lại, đầu óc có hơi choáng váng, thế nhưng lại cảm thấy có chút ấm áp, rất nhiều suy nghĩ hỗn loạn trong đầu tựa như nhành liễu thổi qua, cuối cùng lại trở về yên lặng, chỉ còn một sự thật khiến anh an tâm nhất.
Cổ Sách, còn sống.
Tỉnh lại ngắn ngủi từ hòm nhiệt Apollo, người mớm nước qua miệng anh, động tác ôm quen thuộc, hơi thở độc nhất vô nhị, và cả uy hiếp vô cùng thân quen kia nữa…. Đỗ Vân Hiên chưa quên.
Anh chậm rãi quay đầu ở trên gối, thấy Cổ Sách ghé vào mép giường bệnh, mắt nhắm lại, ngủ thực sự say.
Gương mặt anh tuấn tà mị gầy hẳn đi, có vài vết thương giống như bị roi vụt qua, thế nhưng đế vương đêm tối vẫn là đế vương đêm tối, cho dù là đang ghé vào bên giường ngủ, cũng vô tình mà lộ ra khí thế nguy hiểm.
"Gấu Nhỏ?" Đầu ngón tay của Đỗ Vân Hiên vẫn chưa đụng tới hắn, bản năng của Cổ Sách đã phát huy tác dụng, ngẩng mạnh đầu khỏi khuỷu tay, "Em tỉnh rồi?"
"Ừm."
Cổ Sách không giống người vừa mới tỉnh lại, hai mắt sáng rực hữu thần, "Lúc em ngủ đã truyền dịch dinh dưỡng cho em, bác sĩ nói thân thể em rất yếu, cần phải tĩnh dưỡng."
"Cổ Sách." Đỗ Vân Hiên hỏi, "Ba người nhà Mitsuishi Yamato, là anh giết sao?"
"Em đang nói đến trợ lý đặc biệt của Randy Lea?"
Nghe thấy Cổ Sách hỏi lại như vậy, Đỗ Vân Hiên đã biết đáp án không phải.
Nếu Cổ Sách biết Mitsuishi Yamato từng có ý đồ với mình, câu trả lời nhất định sẽ tàn nhẫn và ác độc hơn thế này.
"Tôi biết cả nhà hắn bị giết, nhưng không biết là do ai làm." Cổ Sách nheo mắt, tựa như ngửi được thứ gì, "Tại sao em lại nghi ngờ tôi?"
Đỗ Vân Hiên không đáp, chuyển sang một đề tài quan trọng khác, "Em tôi đâu?"
"Không rõ lắm."
Là không rõ lắm, chứ không phải không biết.
Đây thực sự là lời nói thật.
Cổ Sách biết Đỗ Minh Lỗi đang giao thiệp với nhân vật nguy hiểm nào, có điều, phương thức giao thiệp cụ thể cùng với nội dung, hắn không rõ ràng lắm.
"Tôi gọi điện về nhà. Ba nói anh nói với bọn họ, Minh Lỗi đi công tác."
Người kia nhíu mày, "Trải qua nhiều như vậy, em chỉ muốn hỏi tôi em trai em đang ở đâu thôi sao?"
"Nếu như không trải qua nhiều chuyện như vậy, tôi sẽ không hỏi anh như thế này." Đỗ Vân Hiên im lặng một hồi lâu, thấp giọng nói, "Nếu là trước đây, anh có phạm phải tội ác tày trời, tôi cũng sẽ không ngạc nhiên."
Vẻ mặt Cổ Sách có chút thay đổi, hắn ngồi vào mé giường, tựa gần hơn vào Đỗ Vân Hiên, nhìn kĩ ánh mắt của Gấu Nhỏ mình tâm ái, "Là do mắt tôi sao? Ánh mắt em nhìn tôi, không giống như trước đây."
Tâm Đỗ Vân Hiên bỗng nhiên có chút loạn.
Anh rũ mắt, sau đó nghe thấy tiếng cười khẽ dễ nghe của người kia, "Bảo bối, em vẫn thẹn thùng như trước vậy."
"Đừng nói sang chuyện khác." Đỗ Vân Hiên một lần nữa hướng mắt lên, "Anh rốt cuộc giấu Minh Lỗi đi đâu? Nó thực sự đi công tác sao? Hay do anh giở trò?"
Khiến người ta kinh ngạc, là thái độ khởi binh vấn tội này, lại không chọc giận Cổ Sách.
Hắn thậm chí rất vui vẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!