Chương 30: (Vô Đề)

Randy Lea và Cổ Sách giống nhau, đều là những kẻ không thích lãng phí thời gian, sau khi Đỗ Vân Hiên ngất đi, y trong một thời gian ngắn làm rất nhiều chuyện, một trong số đó, chính là đưa Đỗ Vân Hiên bị thương trở về Missisippi.

Trương Hằng bị Hồng Lê Minh bắt đi, Cổ Sách ở Missisippi sống chết chưa rõ, Hồng gia cùng với các huynh đệ tâm phúc nhất mà Cổ Sách lưu lại bắt đầu giành giật từng giây, bước vào cuộc hỗn chiến hắc đạo cực kì đẫm máu. Mạng lưới mạnh mẽ khủng bố mà Cổ Sách đã khống chế nhiều năm bị tổn hại nghiêm trọng, dưới tình huống này, Randy Lea rốt cuộc không cần phải cố kỵ đến đế vương đêm tối, thản nhiên đưa Đỗ Vân Hiên đi khỏi địa bàn của Cổ Sách, mang lên trực thăng riêng đã chờ sẵn từ lâu, trở lại địa bàn ở Missisippi của y.

Alexa Lea, là bảo vật mà gia tộc Lea lạc mất.

Randy Lea đem viên minh châu này, từ trong tay gã đàn ông đã vấy bẩn nó, hung hăng đoạt trở về.

Mà gã đàn ông đã chạm vào Alexa Lea, nhất định phải dùng cái chết bi thảm nhất để chuộc tội!

Xe hơi tiến vào cổng lớn uy nghiêm cổ kính của trang viên Lea, chậm rãi dừng lại trước bức tượng đá điêu khắc Thiên Sứ sáu cánh, quản gia Chris Buller một đầu tóc bạc dẫn toàn bộ nữ hầu cùng với đám tôi tớ trong trang viên đứng thành hai hàng, cung kính chờ đợi.

"Mừng ngài trở về, Randy thiếu gia. Ngài đi đường vất vả rồi."

"Chris, ta đem em ấy về rồi."

"Ngài đang nói Alexa Lea thiếu gia ?"

"Ta đã nói, một ngày nào đó ta sẽ đưa Alexa Lea trở lại nơi em ấy nên thuộc về." Randy thật cẩn thận tự mình ôm lấy Đỗ Vân Hiên vẫn hôn mê chưa tỉnh từ trong xe ra, "Bộ dạng cùng với chú Kelvin giống nhau như đúc, đúng không? Chris, khi em ấy ngủ say, tựa như một đoá U Lan yên lặng."

"Đúng vậy, giống như được đúc từ một khuôn với Kelvin thiếu gia. Ngài rốt cuộc đã đưa ngài ấy trở lại, Randy thiếu gia, lão gia và phu nhân nhất định cảm thấy thật tự hào vì ngài! Tôi sẽ chuẩn bị phòng thật tốt cho Alexa Lea thiếu gia."

"Không, em ấy sẽ ở trong phòng của ta. Ta hi vọng em ấy sẽ nhanh chóng thích ứng ở bên cạnh ta."

Trang viên của gia tộc Lea ở Missisippi rất rộng lớn, đây thực chất là một lâu đài cổ kính từ thế kỷ XVII, lại thêm một thời gian thật dài kinh doanh, đất đai càng lúc càng được mở rộng, những bức tường lớn phủ đầy rêu phong, thể hiện ra bề dày lịch sử của gia tộc.

Đỗ Vân Hiên sau khi được chữa trị và chăm sóc chậm rãi tỉnh lại, phát hiện mình bị an trí ở trong một căn phòng to rộng vô cùng hoa lệ, nhưng đồng thời lại có một chút hơi thở mục rữa.

Bức hoạ sắc thái hoa mỹ trên trần nhà, đèn pha lê lấp lánh, rèm che thêu hoa văn sang trọng, những món đồ dùng bằng gỗ đắt đỏ….

Nghe thấy nam nhân có diện mạo tuấn mỹ nhưng nội tâm lại hung hiểm mỉm cười nói với anh, về sau bọn họ sẽ ở chung một phòng, Đỗ Vân Hiên không hề lộ ra biểu tình hoảng loạn hay sợ hãi.

Anh lạnh lùng im lặng, sau một lúc lâu, mới hỏi Randy Lea, "Anh ta còn sống, đúng không?"

"Tính đến hiện tại, hắn ta còn sống."

Đến sân bay của Missisippi, Randy đã nhận được tin tức càng rõ ràng và toàn diện hơn từ tai mắt của mình.

Sự kiện ảnh hưởng cực lớn đến hắc đạo ở Missisippi là diễn ra như thế này – Trên bàn ăn không khí tốt đẹp, Cổ Sách ngay cả quá trình trở mặt cũng giản lược, đến cả tiếng xin lỗi cũng không có, trực tiếp cắm dao ăn vào giữa trán tộc trưởng gia tộc Barlow, một đao sạch sẽ gọn gàng lấy mạng.

Có điều Cổ Sách cũng không dừng tay như vậy.

Hiển nhiên, Cổ lão đại quả nhiên y hệt các nhân sĩ hắc đạo phương Đông khác, đều tuân theo một thứ tốt đẹp gọi là đạo đức nghề nghiệp, đó chính là, giết một không lỗ, giết hai có lời.

Linyard Barlow vô cùng trân trọng tính mạng của mình, cho dù là đồng minh hợp tác quan trọng cũng không thể mang theo vũ khí tiếp cận hắn. Cho nên Cổ Sách khi bước vào địa bàn của gia tộc Barlow, đã giao súng ra để biểu đạt thành ý.

Tương tự, Linyard Barlow đối với tộc nhân của mình cũng không hoàn toàn tín nhiệm, những người bị triệu tập đến đây dùng bữa, ở cửa chính cũng phải chủ động giao súng ra, sạch sẽ cùng với tộc trưởng hưởng mỹ thực.

Bởi vậy, lúc đó ở trên bàn cơm, không có bất cứ ai giữ vũ khí mang tính sát thương.

Sự thực chứng minh, trong mắt một cao thủ, thì bất cứ vật nhỏ tầm thường gì cũng có thể trở thành vũ khí, dao ăn có thể, dĩa ăn có thể, chậu than đỏ cùng với chân ghế cứng rắn cũng có thể, mà bản thân Cổ lão đại, lại chính là cao thủ trong cao thủ.

Sau khi xử lí Linyard Barlow, hắn thừa dịp những kẻ xung quanh chìm trong kinh ngạc chưa kịp phản ứng, để dám người trong gia tộc Barlow mở mắt kiến thức một phen cái gì gọi là ngẫu hứng giết người, tạo ra một màn giết chóc khủng bố đẫm máu, không chút khách khí buôn bán kiếm lời mười đến hai mươi lần, giết đến một hồi Missisippi thịnh yến máu chảy thành sông, biến thành Địa Ngục nhân gian.

Chẳng qua, hắn dù sao cũng chỉ có một người.

Cho dù có mạnh hơn nữa, cũng không thể giết chết toàn bộ người của gia tộc Barlow cùng với vệ sĩ của bọn họ, xông ra ôm chặt.

"Hắn hiện tại đang bị giam trong địa lao của gia tộc Barlow, chỉ còn nửa cái mạng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!