Chương 3: (Vô Đề)

Cổ Sách bị một thau nước đá dội đến tỉnh cả người. Có điều cả đời hắn đã gặp qua vô số chuyện lớn nhỏ, tuy bị hù không nhẹ nhưng tay chân lại phải ứng cực nhanh, xả drap nệm bọc lấy Đỗ Vân Hiên, ôm xuống lầu, đặt vào trong xe thể thao ở trong gara chạy thẳng đến bệnh viện Bắc Sơn.

Bênh viện Bắc Sơn là một trong hai bệnh viện tư được trang bị hạng nhất, phong cảnh tuyệt đẹp, lúc này trăng treo lơ lửng, gió lướt nhè nhẹ, chính là thời điểm đêm khuya thanh tĩnh.

Bỗng nhiên một chiếc xe thể thao đỏ rực xé gió vọt thẳng vào cổng lớn, tiếng động cơ dọa người đủ biết người lái đã giậm hết chân ga, vòng qua tòa nhà chính bệnh viện, chiếc xe lập tức xông vào khu trị liệu cao cấp.

Trương Bình đang trực đêm, chợt nghe thấy tiếng động cơ ầm ĩ ngoài cửa sổ, người trong sân loạn đến gà bay chó sủa, y tá trưởng hoang mang đẩy cửa chạy vào kêu lên, "Bác sĩ Trương! Bác sĩ Trương!"

Trương Bình mặt không đổi sắc, xoa xoa huyệt thái dương đứng lên, "Biết rồi, đến đây."

Đi đến sau cửa với lấy áo Blouse treo trên tường, thuận tiện dùng dung dịch khử trùng rửa sạch tay.

Y tá trưởng vô cùng lo lắng, ở phía sau hắn nói, "Bác sĩ Trương, xin hãy nhanh lên! Bên kia giục lắm rồi."

Trương Bình hỏi lại, "Trước đây không giục chắc? Lần nào chẳng vậy."

"Người đó nói nếu chậm trễ y sẽ đập bệnh viện đó!"

"Dù sao cũng là bệnh viện của y! »

Cổ Sách phấn đấu mấy năm nay, công thành nghiệp tựu, gia thế lớn mạnh, có được không ít sản nghiệp. Kiếm sống được trên lưỡi đao nhưng lại có bệnh viện của riêng mình che mắt, vừa an toàn lại đảm bảo nước phù sa không chảy ruộng người ngoài.

Trương Bình là em trai Trương Hằng, một trong những đàn em của Cổ Sách, năm đó học y khoa ở nước ngoài, anh trai anh chưa phát đạt như bây giờ, học phí sinh hoạt đều do Cổ Sách chu cấp, nhàn nhã học đến khi tốt nghiệp về nước, tất nhiên sẽ vì Cổ Sách mà cống hiến sức lực cho sinh ý bên bạch đạo của hắn.

Cũng không biết tự khi nào, lại kiêm thêm chức bác sĩ riêng cho Đỗ Vân Hiên.

Nếu Cổ Sách đã cho Đỗ Vân Hiên là người có thể uy hiếp đến mình, tất nhiên sẽ không tùy tiện giao anh cho người ngoài. Tin tưởng giao cho Trương Bình hiển nhiên là do tín nhiệm nhiều năm.

Trương Bình thực lòng cũng cảm tạ sự tín nhiệm này.

Thế nhưng.. Anh Sách rất có thể lại tiếp tục hành người kia nữa rồi !

Nhà thiết kế xinh đẹp kia chắc chắn kiếp trước đã làm chuyện đại nghịch bất đạo với anh Sách, cho nên kiếp này bị hắn hành lên hành xuống, hành đến nỗi không có được một ngày yên ổn.

Cứ vài bữa lại hành người ta phát bệnh, rồi sau đó lại điên cuồng giẫm chân ga, sấm rung gió giật xông thẳng vào bệnh viện, quát bác sĩ, nạt điều dưỡng, huyên náo đến gà bay chó chạy, lần nào cũng là ngược luyến người ta [không hiểu.__.]

Haiz, nếu đau lòng như vậy, sao lúc xuống tay không nhẹ một chút chứ ?!

Khi Trương Bình dẫn y tá trưởng tới, bệnh nhân sớm đã được đặt trên giường bệnh.

Quả nhiên, lại là drap nệm tơ tằm cao cấp bọc lấy ; quả nhiên, lại loang lổ vết bầm toàn thân ; quả nhiên, chỗ đó lại bị xây xước trầy trật ; quả nhiên, lại phải vệ sinh, bôi thuốc, khử trùng…

Trương Bình trước đây còn có thể ngượng ngùng đến mặt đỏ tim đập, bây giờ da dẻ mặt mày đã được luyện thành tường thành, cực kì bình tĩnh, thuần thục kiểm tra băng bó xong lại gọi điều dưỡng đem bệnh nhân đi chăm sóc cẩn thận mới bước ra ngoài.

Cổ Sách tựa vào tường hút thuốc, vẻ mặt có chút trầm ngâm, hắn nhả ra từng vòng khói, bộ dáng anh tuấn phóng đãng trời sinh hiện giờ dường như lắng đọng lại, tựa như làn sương tan biến khi chạm vào ánh nắng.

Gương mặt góc cạnh trầm tư suy nghĩ khiến không ai có thể tưởng tượng được hắn cùng với kẻ giậm ga xông thẳng vào bệnh viện kia là cùng một người.

« Anh Sách. » Trương Bình đặt hai tay vào túi áo Blouse, đi đến bên cạnh hắn.

Cổ Sách dùng đầu ngón tay gạt tàn thuốc, không quay đầu lại, « Em ấy sao rồi? »

« Chỉ xây xát thôi, em đã bôi thuốc rồi. Nhưng anh ta lại kích động, cần phải nghỉ ngơi. »

« Lúc em ấy ho, đã ho ra máu. »

"À, không nghiêm trọng lắm, miệng anh ta bị cắn chảy máu, cho nên khi ho có lẫn máu ra."

Cổ Sách yên lặng nghe xong, đưa điếu thuốc lên miệng rít một hơi thật sâu, sau đó giống như thở phào nhẹ nhõm, nén toàn bộ phế nang lại rồi nhả toàn bộ khói ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!