Chương 28: (Vô Đề)

Xuống xe, bị hai gã đàn ông một trái một phải đưa tiến vào một toà nhà hoa lệ mang phong cách kiến trúc châu Âu, nhìn thấy nam nhân ưu nhã đang đứng ở dưới hàng hiên cẩm thạch chạm trổ, Đỗ Vân Hiên biết rõ chính mình lại bị Hồng Lê Minh lừa gạt.

"Anh cùng Hồng Lê Minh là một giuộc." Đỗ Vân Hiên nói với chủ tịch của mình, cho dù anh là một thiết kế sư rất ngu ngốc, hiện tại ít nhiều cũng hiểu được, "Hồng Lê Minh là tên lừa đảo khốn nạn!"

"Hắn lừa em cái gì? Đưa em về với người nhà sao? Vậy thì hắn đã thực hiện lời hứa của mình rồi."

Đỗ Vân Hiên dùng ánh mắt lạnh lùng khó hiểu liếc nam nhân này một cái.

Anh không rõ Randy Lea ở trong đây có vai trò thế nào, nhưng tuyệt đối sẽ không phải là nhân vật tốt đẹp. Hồng Lê Minh hiển nhiên và vì Trương Hằng mà đến, mà tập đoàn Lea ở bên trong lửa cháy đổ thêm dầu, Đỗ Vân Hiên nghĩ tới hôm nay không rõ lí do ngất đi trong thang máy, nếu không phải như vậy, anh đã không nằm trên giường trong phòng y tế, Trương Hằng cũng sẽ không bởi vì tìm không thấy anh mà lỗ mãng sơ suất vọt vào đá quý Lea.

Đương nhiên, Đỗ Vân Hiên không quên sai lầm mà mình đã phạm phải, để tên Hồng Lê Minh mặt người dạ thú lừa gạt mình tải virus vào máy tính Cổ Sách, đừng nói Trương Hằng, ngay bản thân anh cũng muốn mình chết quách đi.

"Tại sao đưa tôi đến đây. Tôi còn giá trị lợi dụng gì sao?"

"Mang em đến đây, đương nhiên là vì nơi này có người nhà của em."

Randy Lea bí hiểm nói, theo ngôn từ từ trong miệng ái muội dật ra, bước chân cũng theo đó mà tiến tới.

Đỗ Vân Hiên lui về phía sau, bả vai bỗng nhiên bị người ở đằng sau nắm lấy, thủ hạ của Lea giật ngược cánh tay Đỗ Vân Hiên, ép anh mở to mắt nhìn nam nhân chậm rãi tới gần, ngả ngớn phả ra một hơi trên gương mặt anh, ánh mắt biểu lộ sự thoả mãn khi rốt cuộc vồ được con mồi yêu thích, "Hoan nghênh trở về, thân ái của ta… Alexa."

"Anh thất tình điên rồi sao?" Đỗ Vân Hiên lạnh lùng hỏi.

"Em họ thân ái, ta không trách em vô lễ hay lạnh lùng. Dù sao chuyện cũ mà em đã nghe, chỉ là một nửa phía trước. Bây giờ, chúng ta nói tiếp nửa phần sau."

Lea phất tay một cái, cánh cửa chạm trổ nặng nề mở ra, Đỗ Vân Hiên bị thủ hạ của Lea áp đi vào. Trong phòng có lò sưởi trong tường, trên nền có trải thảm rất dày, còn có một cái giường không phải quá lớn, thế nhưng lại có bốn cột trụ giường cao lớn đến đáng sợ.

Có lẽ, đáng sợ nhất không phải trụ giường, mà là tác dụng của trụ giường kia, trên những trụ gỗ lâu năm có cột dây da ở phía trên, màu sắc loang lổ, tựa như màu sắc được hình thành vì mồ hôi lẫn máu tươi thấm vào lâu ngày mà tạo ra.

Đỗ Vân Hiên bị thủ hạ của Lea đặt lên giường bài bố, cổ tay cùng với mắt cá chân bị buộc vào dây da, buộc chặt theo các hướng khác nhau của trụ giường, thành một chữ X không thể nhúc nhích.

"Như lời ta nói khi trước, cha ta cùng với em trai của ông từng có một khoảng thời gian thân mật bên nhau. Trong gian phòng đó có một số vật, chính là năm đó lưu lại, cất giấu kí ức khiến cho người ta phải mơ mộng của bọn họ. Vì hoan nghênh em, Alexa thân ái, ta đã cố ý mang theo một số thứ đến đây.

"Tôi là Đỗ Vân Hiên."

"Dây da cột lên mắt cá chân của em, thật sự rất gợi cảm."

Mắt cá chân bị nam nhân thường thức vuốt ve, lòng bàn chân Đỗ Vân Hiên nổi lên một cỗ hàn khí ghê tởm.

"Sau khi chú rời đi, cha ta tựa như bị cướp mất linh hồn. Nhưng người cướp đi linh hồn của ông ấy, lại là ông nội của ta, cha ta cho dù có phẫn nộ bất mãn, cũng chỉ có thể chấp nhận hiện thực. Đến khi ông nội ta chết đi, ông đem quãng đời còn lại của mình dồn hết lên hai sự kiện, tìm kiếm em trai thân ái của ông, và giẫm nát hết thảy những thứ xung quanh mà ông cảm thấy không vừa mắt. Vế trước người bặt vô âm tín, vế sau ông lại làm đến cực kì thành công.

Ông nghiện rượu, đánh bạc, làm rất nhiều chuyện ngu xuẩn khiến người ta phải nghẹn họng trân trối. Nếu sống thêm vài năm, có lẽ ông ấy cũng sẽ làm hỏng toàn bộ gia tộc Lea."

"Buông tôi ra!"

"Bên trong thư phong của cha ta, đặt một quyển album ảnh, bên trong đều là ảnh chụp của chú. Ông không cho bất cứ kẻ nào chạm đến cuốn album kia, đó chính là trân bảo chỉ mình ông mới có thể đụng vào. Song người chú mà ta chưa từng gặp qua này, đối với ta mà nói tựa như một thần thoại bên trong gia tộc, sự hiếu kỳ của ta đối với y đã không thể vãn hồi. Vì vậy có một ngày, ta lẻn vào thư phòng của cha, trộm một tấm ảnh chụp trong cuốn album.

Cha rất nhanh đã phát hiện, vì vậy nổi giận, ông trừng phạt hết thảy người hầu, sau đó đóng cửa lại, hung hăng dùng roi quất mẹ ta một trận. Nhưng cho dù mẹ ta có máu tươi đầm đìa, bà cũng không thể giao ra tấm ảnh mà chồng mình mong muốn."

"Đủ rồi, tôi tuyệt đối không muốn nghe những chuyện vớ vẩn này."

"Tấm ảnh chụp đó trở thành bảo vật trọng yếu nhất của ta. Chú ở bên trong tấm ảnh là một mỹ nam khiến người ta vừa thấy đã mê muội, thế nhưng ta nghĩ cuốn hút ta cũng không chỉ là gương mặt xinh đẹp của y, mà đại khái chính là một thứ không thể giải thích thấm nhuần trong dòng máu của gia tộc, khiến ta mê luyến y thật sâu. Trong lòng ta, y chính là trân bảo thuộc về gia tộc Lea.

Khi ta lớn hơn một chút, ta liền phát hiện, bất kể là lên giường với những phụ nữ đầy đặn mềm mại, hay là làm tình với những cậu trai ngây ngô, khoái cảm bọn họ có thể cho ta, so ra đều kém hơn so với khoái cảm khi cầm tấm ảnh thủ dâm. Em có thể hiểu được cảm thụ của tôi không? Alexa thân ái?"

"Tôi không có hứng thú với quá trình biến thái của anh."

Đối với ngữ khí tệ hại của Đỗ Vân Hiên, Randy chỉ khoan dung mỉm cười.

"Năm cuối đời của cha, ông trở nên ngày càng bạo lực, mỗi lần việc tìm kiếm chú không tiến hành thuận lợi, ông liền thương tổn đến mẹ ta. Quý phụ nhân bi ai, thế nhưng đàn bà lại luôn luôn muốn giữ lấy thể diện, mẹ ta mỗi đêm chịu đựng cha ta đánh đập tàn nhẫn, ban ngày lại phải mỉm cười trở thành một nữ chủ nhân ưu nhã. Cho nên, khi cha ta mắc ung thư gan mà chết đi, mẹ ta cảm thấy, thời điểm bà tìm lại công bằng cho mình đã đến rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!