Buổi chiều hôm đó Đỗ Vân Hiên lại bị một chiếc xe hơi lễ độ mà cứng rắn "mời" trở về biệt thự Cổ Sách.
Cũng không phải Trương Hằng cố ý trả thù, mà kỳ thật là mệnh lệnh của Cổ Sách trước khi trời đi – trong thời gian Cổ Sách đến Missisippi, thiết kế Đỗ không thể trở về chung cư nhỏ của anh ta, nhất định phải ở lại qua đêm trong biệt thự đầy đủ bảo an.
Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi với cảnh sát Hồng, tâm tình Đỗ Vân Hiên từ đầu đến cuối đều không thể bình tĩnh.
Nhìn chiếc giường lớn xa hoa cùng với phòng bếp không khác gì lúc sáng sớm rời đi, anh liền nhớ đến tên bạo quân luôn tràn ngập tinh lực lẫn tự tin kia, nhớ tới lúc mang vòng cổ, hắn biếng nhác mà sủng nịch làm theo lời mình nói, nhớ tới hắn ngang ngược nói muốn ăn mì, còn muốn chỉ định số lượng trứng chần nước sôi.
Nhớ tới mỗi lần tỉnh lại, đều có một con gấu bông ngu ngốc nằm ở trong tay…
Đỗ Vân Hiên ý thức được, hết thảy mọi thứ đều theo sự xuất hiện của cảnh sát Hồng mà rời thật xa mình, bởi vì anh không còn khả năng giữ lại ảo tưởng nho nhỏ với cái ôm của Cổ Sách mà chính mình cũng không thừa nhận. Thanh tỉnh nhận thức điều này, khiến trái tim anh đau đớn tựa như bị ai đó đặt trong bàn tay mà vò nát
Nho nhỏ vụn vụn đau.
Dùng bất cứ ngôn từ gì đều vô dụng, hết thảy tự mình an ủi cũng chỉ tốn công vô ích.
Cổ Sách có cái gì tốt? Vênh vênh váo váo, một tên côn đồ làm ngược ý trời, cầu lông đánh cũng nát bét, đánh xong còn không biết xấu hổ chơi xấu cởi quần áo, ép buộc người thắng phải đi xông Sauna.
Đỗ Vân Hiên biết hắn ở phòng tắm hơi bị than đỏ làm phỏng, nếu không phải Cổ Sách, vết sẹo đó vĩnh viễn lưu lại trên mặt Đỗ Vân Hiên, hiện tại lại vĩnh viễn lưu lại trên lưng Cổ Sách, cùng với hơn mười vết thương cũ của hắn cùng nhau tỏa sáng.
Khi Cổ Sách là người mẫu, mang thử hàng mẫu đai lưng, Đỗ Vân Hiên trông thấy vết sẹo dễ khiến người khác chú ý kia, lúc ấy ngoài miệng không nhắc đến chuyện cũ, cuối cùng vẫn nhịn không được đưa tay xoa nhẹ một chút, Cổ Sách híp mắt hưởng thụ, phát ra một tiếng rên rỉ trầm thấp, tựa như một con báo gấm đang phủ phục trên cỏ, thỉnh thoảng vẫy vẫy cái đuôi, dịu ngoan lại gợi cảm.
Cổ Sách, cùng thế giới bị bao phủ dưới hơi thở của Cổ Sách…
Đỗ Vân Hiên từng vô cùng khát vọng trốn thoát, hiện tại hẳn là vẫn vô cùng khát vọng, chỉ là, rốt cuộc lại nhịn không được đau lòng cùng thất vọng.
Bản thân mình cùng cái tên kia, hình như đã lâu như vậy, vẫn chưa từng chụp chung một tấm ảnh.
Bỗng nhiên lúc này, Đỗ Vân Hiên bừng tỉnh nhận ra mình bị bệnh, hội chứng Stockholm nghiêm trọng, đối với một người đàn ông cưỡng bức mình, tra tấn mình, dùng thủ đoạn bạo lực khống chế mình, vậy mà lại có cảm giác không nỡ, lại đau khổ vạn phần, chỉ có thể là hội chứng Stockholm.
Bằng không, khi cảnh sát Hồng đưa ra yêu cầu anh cải tà quy chính, phối hợp điều tra Cổ Sách, anh như thế nào có thể không gật đầu đáp ứng?
Không phải vì yêu, hay là thích, hay là không nỡ.
Anh chỉ là… bị bức hại quá mức, cho nên đầu đã có bệnh.
Cơm chiều vẫn do nhà hàng cao cấp ở bên ngoài mang đến, bên trong vẫn như cũ có một chén canh trúc sênh vân nhĩ vừa mới nấu xong, Đỗ Vân Hiên đụng cũng không đụng. Bên trong chén canh vẫn thực yêu thích kia, có hương vị, cũng có kiểu cách của nam nhân kia, quá mức nóng bỏng.
Cơ bản cái gì cũng chưa ăn, Đỗ Vân Hiên đã rời khỏi bàn.
Nhà bếp khiến anh nhớ đến người nào đó, trở lại phòng ngủ lại càng khiến từng tế bào của anh đều nhớ đến nơi nào đó của người kia, tâm tình Đỗ Vân Hiên tựa như một bãi tuyết bị giẫm đạp thành bùn đen, những lúc thế này, chỉ có người nhà mới có thể mang lại một chút an ủi.
Anh gọi điện thoại về nhà.
Không muốn nói chuyện phiền não với ba mẹ, sợ hai người đã già không chịu nổi kích thích, chỉ cần được nghe giọng nói của bọn họ một chút, đã có thể khiến trong lòng mình thoải mái hơn rồi.
Không nghĩ tới, điện thoại vừa chuyển tiếp, tán gẫu hai câu, Đỗ Vân Hiên đã nhận thấy không thích hợp.
Giọng nói Đỗ phụ tràn ngập tâm sự.
"Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?"
"Không có, không có!"
"Ba." Đỗ Vân Hiên trầm giọng nói. "Có chuyện không thể gạt con."
"Hả..à… Không có gạt con, thực sự không có việc gì… Trong nhà chuyện gì cũng không có." Đỗ phụ lo lắng không đủ nói thêm.
Che giấu hơn hai mươi năm, chuyện cũ vốn nghĩ sẽ vĩnh viễn phủ bụi, một khi bị người nhắc lại, tuy rằng Cổ Sách cam đoan không nói cho Đỗ Vân Hiên, vợ chồng Đỗ thị vẫn lo sợ bất an. Mấy năm nay ngậm đắng nuốt cay, bọn họ đã coi Đỗ Vân Hiên là con ruột, mà không, thực sự chính ra con ruột!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!