Tại một ngôi nhà hai tầng ở thành phố G, chuông cửa vừa ấn vang, bên trong đã vang lên tiếng bước chân bịch bịch.
Cửa lớn ầm một cái mở ra, lộ ra một gương mặt kim cương nộ mục, "Tiểu tử thối! Mới về nhà mấy bữa đã buông thả vậy sao? Không về nhà ngủ cũng không biết xin phép, còn tắt điện thoại hại mẹ anh lo lắng một buổi tối! Còn dám như vậy tôi không để anh anh dạy dỗ…"
Kim cương nộ mục: Đồng tử Kim cương trợn mắt, hình dung cái uy thế của người, đầy vẻ phẫn nộ để hàng phục kẻ ác. [Theo Phật Quang Đại từ điển Hán ngữ, "Kim cương" ở đây là Đức Phật Kim Cương Trì.]
Thấy rõ gương mặt người đàn ông đứng trước cửa chính, tiếng mắng nhất thời ngưng lại.
Gương mặt kim cương nộ mục nháy mắt trở lại vẻ hàm hậu tràn đầy kinh ngạc xấu hổ.
"… Là Cổ tiên sinh sao, tôi còn tưởng là tiểu tử không cố gắng kia… A a! Đừng đứng ở cửa! Mời vào mời vào!" Đỗ phụ nhanh chóng mở cửa chính để Cổ Sách tiến vào.
Giám đốc công ty bất động sản Sách Lược a.
Đại nhân vật thế này tự mình đến cửa, đương nhiên là bồng tất sinh huy.
[Bồng tất sinh huy: nhà tranh rực rỡ/phát sáng [lời khách sáo] l thường dùng khi khách quý đến nhà hoặc được tặng một vật trang hoàng nhà cửa l rồng đến nhà tôm ; quý khách đến nhà ; thật là vinh hạnh… – Theo Tổng hợp phương ngữ/thành ngữ TQ]
Có điều… Sẽ không phải tiểu tử quậy phá kia gây họa rồi chứ, chọc đến giám đốc phải tìm tới cửa để tính sổ?
Vợ chồng Đỗ thị mời Cổ Sách đến phòng khách, vừa kinh ngạc lại có chút lo sợ bất an châm trà rót nước tiếp đón một trận, sau đó mới thật cẩn thận ngồi xuống trước mặt vị khách khí độ bất phàm, ướm hỏi, "Cổ tiên sinh, đứa nhỏ… Minh Lỗi nhà chúng tôi … không phải đã làm không tốt chỗ nào, khiến ngài tức giận chứ?"
"Đỗ Minh Lỗi biểu hiện ở công ty rất tốt, quản lí thường xuyên khen ngợi cậu ấy."
Lời nói của Cổ Sách khiến Đỗ phụ lẫn Đỗ mẫu thở dài nhẹ nhõm một hơi, sắc mặt thoải mái hơn. Đứa nhỏ này của mình a, chính là gần đây rất ham chơi, lại thường không về nhà ban đêm, nhưng mà thanh niên ai không ham chơi chứ? Chỉ cần ở công ty chăm chỉ thật thà làm việc, không gây họa là được.
"Vậy, Cổ tiên sinh hôm nay đến đây, là vì?"
"Tôi cố ý đến đây, là muốn hỏi hai vị một chuyện."
"Hả? Chuyện gì?"
Cổ Sách bình tĩnh nói, "Tôi muốn biết hai vị đã nhận nuôi Đỗ Vân Hiên thế nào."
Sắc mặt của Đỗ phụ Đỗ mẫu thoắt cái trắng bệch như tuyết.
Bên trong phòng khách, tiếng thở dốc khẩn trương vang lên như tiếng kéo bễ, vài phút sau, tiếng thở dốc dần dần thấp lại, thay vào đó là tiếng rống giận của Đỗ phụ, "Anh nói bậy! Tiểu Hiên là con của chúng tôi! Chúng tôi là cha mẹ của nó! Ai dám nói nó là.. nó là cái kia! Vô cớ gây sự ! Anh cút ra ngoài cho tôi !"
Mời vừa còn là khách nhân mà chủ nhà lo sợ sẽ tiếp đãi không chu đáo, giây tiếp theo đã trở thành đối tượng bị xua đuổi.
Cổ Sách nhìn Đỗ phụ nổi trận lôi đình, tựa hồ tùy thời có thể vung lại một nắm đấm đánh bay mình ra khỏi cửa, tư thế ngồi lại vẫn tự tin mà cường thế, "Đỗ Vân Hiên được nhận nuôi khi ít nhất ba tuổi, hẳn đã có chút hiểu chuyện. Nhưng cậu ấy vẫn không biết mình là con nuôi ? Tại sao vậy ?"
"Câm miệng ! Tôi nói, nó là con chúng tôi !:
Đỗ phụ xắn tay áo phóng về phía Cổ Sách, cánh tay lại bị người dùng lực kéo lấy. Ông quay mạnh đầu lại, đã thấy gương mặt trắng tuyết của vợ mình tràn đầy nước mắt.
"Ba nó, người ta biết lai lịch Tiểu Hiên." Giọng nói Đỗ mẫu run rẩy, "Hắn đến tuổi Tiểu Hiên nhà chúng ta cũng biết rõ, thôi đi, ba nó, sớm hay muộn cũng phải nhận, chúng ta nhận đi."
Đỗ phụ cả người kích động run lên bần bật.
Cuối cùng, hết thảy run rẩy đều biến thành một tiếng thở dài, từ trong cổ họng nặng nề dật ra. Ông buông xuống nắm tay, giống một trái bóng cao su xì hơi ngồi xuống.
Một hồi lâu, Đỗ mẫu mới thấp giọng nói, "Cổ tiên sinh, anh nói không sai. Tiểu Hiên là chúng tôi nhận nuôi, khi đó đứa con đầu của chúng tôi cũng vừa ba tuổi, bỗng nhiên bị bệnh cấp tính, còn chưa đưa đến bệnh viện đã tắt thở, Tiểu Hiên chính là ngày đó được đưa đến. Thực sự là một đứa nhỏ đáng thương, giống như Tiểu Hiên của chúng tôi, bệnh tình nghiêm trọng, hai má gầy đến nỗi không có chút thịt nào.
Sau này thật vất vả mới chăm sóc khỏe lại được, nó lại cái gì cũng không nhớ, chúng tôi nói nó gọi ba mẹ, nó liền gọi ba mẹ, ngoan đến mức khiến người ta đau lòng yêu thương. Bao nhiêu năm, nó vẫn luôn cho rằng chúng tôi là cha mẹ ruột, chúng tôi cũng coi nó là con ruột của mình."
Đỗ mẫu dừng lại, liếc mắt nhìn Cổ Sách, nhẹ nhàng giải thích, "Đứa con đầu đáng thương chết đi của chúng tôi, nguyên danh gọi là Đỗ Vân Hiên."
"Nhận nuôi, không làm các thủ tục sao ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!