Chương 25: (Vô Đề)

Văn phòng rộng rãi sáng sủa bỗng nhiên lâm vào im lặng kì dị.

Những bức vẽ xinh đẹp trên trang giấy mỏng manh kia dường như có một loại ma lực khó có thể tin tưởng, đem tầm mắt của mọi người chặt chẽ dính vào!

Từng đường cong trên bản thiết kế đều linh hoạt kỳ ảo lưu động, tung bay như mây, hiển nhiên vẫn theo phong cách tinh xảo duy mĩ sở trường của Đỗ Vân Hiên.

Nhưng không chỉ có như vậy!

Từng đường nét tự nhiên lướt trên làn da, mỗi một độ cong rất nhỏ đều phảng phất như đang vuốt ve tràn ngập tán thưởng đối với thân thể gợi cảm của tạo hóa. Linh tính tản ra bốn phía thiết kế, những đường cong bút máy phức tạp mà tự nhiên đến kỳ diệu, thốt lên lời tán dương với sinh mệnh, chính là lời ca tụng nhiệt tình đối với sức mạnh nam tính hòa quyện tinh tế với nét đẹp dịu dàng.

Cái này nào phải là thiết kế? Đây chính là hơi thở tự nhiên hòa vào thân thể nam giới.

Mỗi một đường cong, đều là đáp án khi thiết kế sư thình lình bừng tỉnh với nét đẹp cực hạn của thân thể con người!

Mọi người xúc động không thôi nhìn chằm chằm vào bản thiết kế, sa vào rung động mà sinh mệnh sục sôi cùng đại dương gợi cảm vô bờ mang đến.

Thật lâu sau, Vạn Kỳ Ngọc mới thở dài xa xăm một hơi, ánh mắt nhìn về phía Đỗ Vân Hiên tràn ngập khen ngợi cùng tán thưởng, "Thiết kế Đỗ, tôi vẫn cho rằng đồ chơi tình thú là một loại đồ thấp kém, cho dù trân quý đến mấy cũng không thể chạm đến sự thanh nhã của thiết kế chuyên nghiệp. Hôm nay cậu thực sự khiến ông già này hiểu rõ ánh mắt mình hạn hẹp thế nào."

Có thể khiến nhà thiết kế chính nói ra những lời này, không thể nghi ngờ chính là lời khen ngợi giá trị nhất.

Đỗ Vân Hiên lại không có một chút đắc ý, trầm tĩnh nói, "Thiết kế Vạn, ngài quá khen."

"Thiết kế Đỗ, thạch anh vàng điểm xuyết, là tượng trưng cho mồ hôi sao?" Ngũ Tư Dân do vẫn đang trong cơn xúc động sâu sắc, có thể thấy là do được chiêm ngưỡng một thiết kế đẳng cấp mà sinh ra, đối với một người đang đứng ở bình cảnh như Ngũ Tư Dân mà nói, ý nghĩa không phải bình thường. Bởi vì quá mức kích động mà khi đặt câu hỏi cho Đỗ Vân Hiên, giọng nói ông vẫn ẩn ẩn run rẩy.

[Bình cảnh [cổ chai, cổ bình] thường để chỉ nhân tố mấu chốt giới hạn của tổng thể. Đối với một người, từ này dùng để hình dung sự nghiệp đang phát triển thì gặp phải tình trạng trì trệ [baidu]]

"Đúng vậy, nó đại biểu cho mồ hôi. Nhân thể là thứ nguyên thủy nhất, cũng đẹp đẽ nhất. Mỗi một căn xương cốt, mỗi một đạo cơ nhục, mỗi một tấc làn da đều ẩn giấu cái đẹp mà thượng đế ban cho. Khi mới bắt đầu thiết kế, tôi cũng từng đi nhầm hướng, chỉ hi vọng thiết kế ra được một món trang sức khêu gợi mỹ lệ. Nhưng có một ngày tôi bỗng nhiên hiểu ra, trang sức mỹ lệ nhất định phải dựa vào người đeo nó.

Ánh mắt của một thiết kế sư không thể chỉ dừng lại trên nguyên liệu đá quý, hình dạng, hoa văn, làm một thiết kế như trước hết phải lĩnh hội cái đẹp của cơ thể con người. Cái đẹp của thân thể mới là nơi cư ngụ linh hồn của thiết kế."

Ngữ khí Đỗ Vân Hiên trình bày ý tưởng thiết kế không nhanh không chậm, làm cho người ta cảm thấy sâu trong sự ôn hòa đó ẩn giấu sự tự tin.

Không ai biết rằng giờ phút này trong đầu anh lại hiện lên một khuôn mặt anh tuấn, muốn quên cũng không không được.

Tuyệt đối không muốn dùng bất cứ từ ngữ nào để khen ngợi tên bạo quân Cổ Sách kia, nhưng có trời mới biết tại sao ông ta lại trao cho Cổ Sách thân thể hoàn mỹ khêu gợi đến vậy, ngay cả ánh mắt chuyên nghiệp của Đỗ Vân Hiên cũng không thể soi ra một chút không hợp tỉ lệ nào hay một chỗ nào đó không hài lòng trên thân thể Cổ Sách.

Đương nhiên, chỗ nào đó không hài lòng này, chỉ là nói trên thân thể người kia mà thôi.

Đối với cá tính cực kì nát bét của nam nhân kia, cùng với dục vọng khống chế khó có thể tin được, thì những chỗ Đỗ Vân Hiên không hài lòng vẫn còn nhiều lắm!

Chỉ là… có thể gợi cảm muốn chết như vậy…

Đỗ Vân Hiên không giống như Cổ Sách có thể không kiêng kể gì quy tắc hay sự thật, là một thiết kế sư lấy theo đuổi cái đẹp làm mẫu mực, Đỗ Vân Hiên đối với những thứ sở hữu sự hoàn mỹ đều theo bản năng mà không thể kháng cự lại sự tôn sùng.

Chán ghét Cổ Sách động tay động chân với mình, thế nhưng lại không thể không thừa nhận khi Cổ Sách ở trước mặt mình cởi áo tháo thắt lưng, trái tim đập sẽ càng lúc càng mạnh, kích động cùng hưởng thụ hương thơm thanh thuần mà rượu mạnh tan vào trong máu.

"Thạch anh long lanh trong suốt, điểm xuyết tựa như mồ hôi chảy xuống theo đường cong cơ bắp khi nam nhân động tình, thể hiện cái đẹp gợi cảm nam tính."

Cổ Sách đè nặng thân thể mình, kịch liệt vận động, cảm giác co rút siết lấy dị vật tựa hồ nháy mắt hiện ra.

Cường hãn vô biên bao phủ chính mình, khuôn mặt mị hoặc tuấn tú tràn ngập dục vọng chiếm hữu chiếm lấy tầm mắt, vài lọn tóc đen rủ xuống trán, đường cong hai má góc cạnh rõ ràng, thở dốc nóng rực nặng nề, còn có…

Khiến làn da màu mạch khỏe mạnh càng thêm tỏa sáng… mồ hôi.

Mồ hôi nóng rực trượt xuống từ trên người Cổ Sách, tràn ngập hương vị hưng phấn của giống đực, khiến người ta huyết mạch sôi sục, gợi cảm đến rối tinh rối mù.

[Rối tinh rối mù [Gốc: ; Hán: Nhất tháp hồ đồ]: Thành ngữ, để chỉ sự hỗn loạn đến mức không thể vãn hồi [baidu] ==]

"Sau khi nhận được đề tài thiết kế, từ đầu đến cuối tôi làm tổng cộng bốn bộ. Hôm nay lấy ra chính là bộ cuối cùng, cũng là bộ cá nhân tôi vừa lòng nhất. Đương nhiên, tôi cũng hi vọng Lea tiên sinh và giám đốc Trương có thể cho tôi những lời nhận xét quý giá, để thiết kế của tôi có thể hoàn mỹ hơn." Đỗ Vân Hiên thản nhiên kết thúc câu nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!