Chương 24: (Vô Đề)

Ba ngày qua đi, lệnh cấm không cho Đỗ Vân Hiên đi làm rốt cuộc được xóa bỏ.

Đỗ Vân Hiên vốn đang âm thầm lo lắng, sợ Cổ Sách lõa thể làm người mẫu đến phát nghiện, lĩnh được thù lao thì quên sạch mọi thứ sẽ ngang ngược không phân phải trái mà kéo dài lệnh cấm. Rốt cục, Cổ Sách lại thực thấu tình đạt lý mà bỏ qua cho anh. Đỗ Vân Hiên vô cùng vui sướng, chủ động xuống bếp làm một chén mì sợi, hào phóng cho vào trong bát thêm ba trái trứng chần nước sôi óng vàng thơm lừng đến rung động, còn cho nhiều hơn một chút hành lá đã được xắt tinh tế, coi như biểu đạt sự vừa lòng với việc Cổ lão đại nói lời giữ lời.

Thiết kế có đột phá, Đỗ Vân Hiên khẩn trương muốn trở lại phòng thiết kế tiến hành phần công việc còn lại.

Kỳ thực, kẻ ra lệnh cấm, Cổ lão đại phong lưu tiêu sái cho dù muốn kéo dài lệnh cấm cũng có tâm mà không có lực, bởi vì có rất nhiều chuyện quan trọng đang chờ hắn xử lí.

Ở trong biệt thự "săn sóc" "hầu hạ" Đỗ Vân Hiên sinh bệnh trong ba ngày, Cổ Sách đã họp với các tiểu đệ tâm phúc qua điện thoại, tỏ rõ ý muốn mãnh liệt phải đánh tụ đảng dám cả gan mơ ước Gấu Nhỏ đến vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Chuyện này cần phải trong ngoài hai phía phối hợp.

Đối nội, đương nhiên là ở bên trong địa bàn của Cổ Sách, hung hăng nghiền nát đám oắt con dám to gan lẻn vào.

Đối ngoại, phải chĩa mũi kiếm vào đại bản doanh của tụ đảng kia – Mississippi. Ở Mississippi không thể so với địa bàn của Cổ Sách hắn, thế lực hắc đạo mọc lên như rừng, giữa các bang phái có quan hệ phức tạp, trong đó không thiếu các đại gia tộc tài đại khí thô có lịch sử lâu dài. Hắn cần phải mau chóng đạt được thỏa thuận hợp tác với gia tộc Barlow, bắt tay cắt đứt cổ kẻ cầm đầu của tụ đảng kia, cũng chính là tên Hắc Lang thần bí khó lường trong truyền thuyết.

Chỉ huy đàn em, Cổ Sách có thể gọi điện thoại.

Nhưng nói chuyện hợp tác cùng với gia tộc Barlow thực lực hùng hậu không kém, Cổ Sách nhất định phải tự thân xuất mã, đi một chuyến đến Mississippi.

Vốn muốn đem Gấu Nhỏ theo bên mình, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn chỉ là muốn thôi, tụ đảng ở trong này thế lực đơn bạc, là sân nhà của Cổ Sách. Đến Mississippi lại đổi lại là sân nhà của tụ đảng.

Cho dù hắn đeo vòng cổ đến tê não luôn rồi, cũng sẽ không đem Gấu Nhỏ mình coi trọng nhất đưa đến sân nhà của kẻ địch.

"Lúc tôi không ở đây, cẩn thận giám sát người kia tốt cho tôi."

"Sách ca, lần nào anh rời khỏi thành phố mà bọn em không giúp anh trông coi cẩn thận? Thiên la địa võng hai tư giờ theo dõi. Cam đoan tuyệt đối không xảy ra chuyện ngoài ý muốn!"

"Sách ca, anh cứ yên tâm đi."

"Sách ca, em đưa anh đến sân bay."

"Không cần vội." Cổ Sách lục tìm tư liệu mấy ngày nay tra ra vừa được các tiểu đệ đưa đến, trầm ngâm một lát, "Trước khi đi Mississippi, có hai người tôi muốn gặp trước."

Sau vài ngày xin phép nghỉ bệnh, Đỗ Vân Hiên trở lại công ty được hoan nghênh nhiệt liệt. Tuy rằng anh luôn luôn không thích quá mức thân thiết với mọi người, thế nhưng bộ dáng thưởng tâm duyệt mục tự nhiên sẽ dẫn phát đến lòng yêu mến cái đẹp của mọi người. Ở trong mắt các nữ đồng nghiệp văn phòng, cái sự không thân thiết này lại là biểu hiện của sự chín chắn, một lòng thấy ra đủ loại ưu điểm.

Không đến giữa trưa, Đỗ Vân Hiên đã nhận đủ các lời chúc mừng sau khi lành bệnh lẫn chúc phúc, lễ vật bên trong nhiều nhất là hoa tươi cùng chocolate. Cũng không biết mọi người đang làm việc lại lấy đâu ra mấy thứ này.

Lễ độ nói cám ơn với các đồng nghiệp, Đỗ Vân Hiên trở lại phòng thiết kế tiếp tục vùi đầu tận lực làm việc.

Ngày khai mạc cuộc thi thiết kế trang sức Ngụy Lai đã sắp đến, trận đấu cuối cùng để giành được tư cách dự thi vô cùng cấp bách, dựa theo lịch trình mà công ty đưa ra, hôm nay chính là ngày bốn vị thiết kế sư lần đầu tiên triển lãm đề mục thiết kế mà Lea tiên sinh tự mình giao ra với y. Đây cũng chính là nguyên nhân quan trọng nhất mà Đỗ Vân Hiên bất kể thế nào cũng phải trở lại công ty vào hôm nay.

May mắn, tên Cổ Sách bá đạo kia hôm nay coi như hợp tác.

Ba giờ chiều, cuộc họp đúng giờ tổ chức trong văn phòng giám đốc Trương, bốn thiết kế sư đều mang theo bản thảo thiết kế đến. Chờ ở trong văn phòng, ngoại trừ giám đốc Trương Lam của Đá quý Lea còn có chủ tịch tập đoàn Lea, Lea tiên sinh đang mỉm cười ưu nhã mê người.

Không có ai cảm thấy ngoài ý muốn.

Đề tài thiết kế là Lea tiên sinh tự mình đưa ra, y cố ý từ trụ sở chính tập đoàn đến đây, tự mình đứng ra chọn lựa là lẽ đương nhiên.

"Các vị, tôi chờ mong đến hôm nay đại khai nhãn giới. Bây giờ chúng ta bắt đầu thôi."

Dựa theo vai vế, người đầu tiên trình bày đương nhiên là nhà thiết kế chính Vạn Kỳ Ngọc của công ty, ông có thể có được một chân trong cuộc thi, đó là chuyện chắc chắn. Đại khái trong lòng cũng có lo lắng nhưng cũng không đến nỗi vắt hết óc vì đề tài đặc thù này như nhóm người Đỗ Vân Hiên, bình thản giao ra bản thiết kế, khí chất vừa phải, tuy nhiên không có quá nhiều điểm xuất sắc.

Nói cái này là thiết kế tình ái tình thú, không bằng nói là thiết kế dụng cụ giáo dục thân thể đẹp mắt.

Trương Lam bình luận về bản thiết kế của nhà thiết kế chính bằng vài câu đơn giản, sau đó ánh mắt chuyển về phía ba người còn lại, bọn họ mới là đối tượng khảo nghiệm chủ yếu của đề tài thiết kế đặc thù lần này.

"Thiết kế Ngũ." Trương Lam tùy tiện gọi một người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!