Bước ra từ bao sương sau khi phát sinh âm mưu đê tiện vô sỉ cùng với cơn lốc tình ái, Đỗ Vân Hiên eo mềm chân nhuyễn nhưng vẫn kiên quyết cự tuyệt đề nghị đỡ mình của Cổ Sách, cắn răng tự ép mình xem nhẹ cảm giác hung hăng co rút tựa như vẫn còn dị vật tồn tại giữa hai chân, vịn lấy tường hành lang rực rỡ sắc thái, chậm rãi đi về phía trước.
Thầm nghĩ muốn tìm một nơi yên lặng nghỉ ngơi, thế nhưng là anh cả vẫn không yên lòng về em mình.
Nếu không phải vì Đỗ Minh Lỗi, Đỗ Vân Hiên sẽ không chạy đến nơi thanh sắc khuyển mã dâm loạn không chịu nổi này.
Thế nhưng, khi trở lại đại sảnh đã không thấy Đỗ Minh Lỗi.
"Vừa… Vừa mới.. thấy cậu ta.. Hức.. Ha ! Ở chỗ này.. thật… đúng giờ…" Các đồng nghiệp của Đỗ Minh Lỗi đều bị những hồng bài tiểu thư chuốc không ít rượu quý, uống đến nỗi lưỡi cũng thẳng ra, thậm trí quên mất ở trước mặt giám đốc Cổ Sách uy nghiêm phải bảo trì hình ảnh tốt đẹp.
Đỗ Vân Hiên nhíu mày.
Anh quét mắt một vòng quanh bốn phía đại sảnh thông với hành lang.
Vừa trải qua một hồi khó mở miệng, Đỗ Vân Hiên đại khái biết rõ trong hành lang lẫn bao sương ở nightclub này ẩn giấu bao nhiêu tiết mục khó coi, thực sự lo lắng đứa em tuổi trẻ có phải hay không đã bị vị tiểu thư nào đó trong nightclub kéo đến góc nào, đang tiến hành một chút giao dịch phi đạo đức.
Anh đương nhiên tin tưởng con người Đỗ Minh Lỗi, mấy năm liền ở Mỹ đọc sách, chưa từng nghe thấy Minh Lỗi có bạn gái.
Em trai mình là một sinh viên đứng đắn lấy nghiệp học làm trọng.
Vấn đề là, có dụ hoặc thì cho dù có là người đứng đắn cũng chịu không nổi. Huống chi Minh Lỗi đang là tuổi trẻ huyết khí phương cương.
Thấy Gấu Nhỏ lo lắng, Cổ lão đại đương nhiên sẽ không ngồi nhìn, vừa lừa Gấu Nhỏ một chặp, mình đã thỏa mãn đến không thể thỏa mãn hơn, chính là thời điểm cần hiến ra chút săn sóc. Hắn ngoắc tay, gọi đến một nhóm tiểu đệ, bên tai tùy tiện phân phó một tiếng.
Chỉ trong chốc lát, toàn bộ bao sương ở Thiên đường mỹ lệ đều bị lật từng cái một lên.
Trương Hắng đang bận việc ở nơi khác, bỗng nhiên phát hiện Sách ca hưng sư động chúng [huy động quân] tìm người liền tự mình chạy đến thấp giọng báo cáo, "Em trai thiết kế Đỗ đã đi cùng bạn của cậu ta rồi."
"Khi nào ?"
"Tôi vừa đi qua cửa chính bên kia, vừa lúc nhìn thấy."
Đỗ Vân Hiên nghe nói em mình đã đi với bạn mà không phải cùng với một tiểu thư ở nightclub, lúc này mới yên tâm rời đi.
Hôm sau mở mắt ra trong lòng Cổ Sách, Đỗ Vân Hiên cảm giác từng tế bào trên người đều đang kháng nghị nghiêm trọng.
Cổ Sách sờ sờ lên người anh, phát hiện nhiệt độ hơi cao, biết rằng tối qua khí lực bức ép Đỗ Vân Hiên thực sự có chút lớn, hơn nữa lại độc ác mà hù dọa Gấu Nhỏ đáng thương một hồi.
Có điều Cổ lão đại không có thói quen tự kiểm điểm, nhất là không có thói quen tự kiểm điểm trước mặt người khác, hắn ngang nhiên sờ soạng vài lượt trên người Đỗ Vân Hiên, xuống giường đi tìm thuốc hạ sốt, mặc kệ Đỗ Vân Hiên có nguyện ý hay không cắn nát thuốc ra, miệng đối miệng mớm qua.
Lại miệng đối miệng mớm hai ngụm nước ấm đưa thuốc xuống.
Sau đó giống như chủ nhân mà hạ lệnh, "Hôm nay không cho đi làm, nằm trên giường nghỉ ngơi cho tôi."
"Dựa vào cái gì mà không cho đi làm ?"
"Nằm trên giường ở biệt thự, hay là nằm ở giường bệnh bệnh viện Bắc Sơn, em tự chọn đi."
Đỗ Vân Hiên không lên tiếng.
Bệnh viện Bắc Sơn là ký ức khiến anh nhục nhã thống khổ nhất, tại nơi gọi là phòng bệnh tăng cường bảo vệ kia có rất nhiều hồi ức về những chuyện không chịu đựng nổi.
Từng chuyện đều có liên quan tới nam nhân kiêu ngạo ương ngạnh trước mắt này !
Đỗ Vân Hiên buồn bực một hồi, muốn xuống giường lại bị Cổ Sách tùy thời cảnh giác anh không nghe lời ngăn lại, âm u hỏi, "Muốn đi đâu ?"
"Lấy giấy bút."
"Lấy giấy bút làm gì ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!