"Anh lại muốn làm gì?"
Bị Cổ Sách đẩy vào một bao sương ánh đèn chập choạng bên trái hành lang, Đỗ Vân Hiên xoay người nhíu mày hỏi.
Động tác Cổ Sách thong thả khóa cửa lại, khiến anh rõ ràng tình cảnh chính mình lúc này.
Đỗ Vân Hiên căng thẳng nuốt nuốt yết hầu.
"Đây là nơi công cộng."
"Đây là nightclub." Cổ Sách mỉm cười nói, "Nói cách khác, đây là… một trong những địa bàn của chồng em."
Thấy nam nhân ung dung tới gần, Đỗ Vân Hiên dùng đầu gối cũng đoán được tiết mục kế tiếp. Từ sau khi gặp Cổ Sách, tiết mục nào đó khiến người ta xấu hổ không chịu nổi mỗi tuần đều trình diễn, hơn nữa lần nào cũng kịch liệt như vậy, chỉ cần nhớ lại đầu gối đã có cảm giác muốn nhũn ra.
Đến nỗi khiến thân thể Đỗ Vân Hiên bị dạy dỗ đến có phản ứng.
Chỉ cần Cổ Sách mang theo nụ cười bí hiểm tới gần, anh liền cảm thấy một trận quẫn bách xấu hổ mặt đỏ tim đập.
Thân thể, cũng sẽ hơi hơi nóng lên…
"Đừng tới đây."
Khiến Đỗ Vân Hiên cực kì kinh ngạc, là Cổ Sách hiếm thấy lại thuận theo lời anh nói.
Người nào đó sắp ép Đỗ Vân Hiên vào trong góc, rất có phong độ dừng bước.
Bên tay trái chỗ Cổ Sách đang đứng đặt một bức tượng phụ nữ khỏa thân cao bằng người thật mang phong cách Hy Lạp cổ đại, nhưng xem ra cũng không chỉ đơn giản là để trang trí. Cổ Sách tùy tay ấn một cái lên pho tượng, có lẽ là chạm vào cơ quan bí mật nào đó được thiết kế sẵn, ở phần bụng có đường cong duyên dáng của bức tượng khỏa thân phát ra một âm thanh nhỏ, bắn ra một ngăn kéo hình vuông, bên trong đựng một đống đồ vật đủ màu rực rỡ.
Cổ Sách tùy tay đảo bên trong, lấy ra một thứ, lại ấn lên pho tượng một cái.
Ngăn kéo hình vuông lập tức thu về.
"Các nightclub cạnh tranh rất kịch liệt, muốn khách nhân vui đến quên trời quên đất chịu vung tiền ra thì phải khiến cho khách luôn giữ được cảm giác mới mẻ. Phải biết rằng cuộc vui giữa khách nhân và kỹ nữ kỳ thực không có gì đặc biệt, đừng hi vọng bọn họ sẽ trung thành, chỉ cần chơi chán, không nói hai lời sẽ chuyển sang chỗ khác. Ngoài việc giữ lấy nguồn khách, còn phải có năng lực giành giật khác nhân với những nơi khác, nếu chỉ dựa vào nhảy thoát y thì không thể được.
Thiên đường mỹ lệ mỗi năm phải chi ra không ít tiền để đổi mới thiết bị.
Đỗ Vân Hiên nhìn kẻ trước mặt bỗng nhiên thu hồi bộ mặt sắc lang, nghiêm túc nói ra cách làm ăn, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Tuy nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó đời, nhưng mà… Chẳng lẽ Cổ Sách thực sự có thay đổi?
Tầm mắt liếc đến vật trong tay Cổ Sách.
Đó là một khối cầu nhỏ màu trắng, kích thước to chừng trái cam, thoạt nhìn có độ đàn hồi nhất định, cùng với quả cầu cao su để bóp khi tập thể hình có chút tương tự.
Không biết rốt cuộc để làm gì.
"Có phải rất tò mò không?" Cổ Sách tung tung khối cầu trong tay.
Với cá tính thanh lãnh của Đỗ Vân Hiên, tuyệt đối sẽ không có tính hiếu kỳ của con nít, cho dù cảm thấy khó hiểu cũng sẽ không gật đầu nói "đúng vậy" sau đó mất mặt thỉnh giáo người kia.
Anh nhíu mi nói, "Chúng ta đã đi rất lâu, Minh Lỗi sẽ đi tìm chúng ta."
"Lo lắng cho em trai? Thực sự là anh trai tốt lấy giám sát là nhiệm vụ của mình." Cổ Sách nói, "Được thôi, tôi cho em làm tốt nhiệm vụ giám sát."
Hắn nắm lấy khối cầu trong tay, đột nhiên dùng lực bóp xuống một cái.
Phía sau đột nhiên xuất hiện ánh sáng cùng với âm thanh dọa Đỗ Vân Hiên giật mình.
Anh xoay người, phát hiện phía sau vốn dĩ là mặt gương phản xạ ánh đèn chập choạng trong phòng đã không còn tồn tại, mà cảnh tượng nóng bỏng trong đại sảnh bỗng nhiên đập vào tầm mắt, bức tường ngăn giữa đại sảnh với bao sương tựa hồ đã biến mất trong nháy mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!