"Còn chưa mang xong." Đỗ Vân Hiên cong lưng, đeo vòng lên cổ Cổ Sách.
Đêm qua có lẽ sau khi kịch liệt vận động một hồi, đại não của anh nhất thời thiếu dưỡng khí, mới đưa ra yêu cầu muốn Cổ Sách làm ngươi mẫu tạm thời, không ngờ rốt cục Cổ Sách lại đáp ứng.
Sau này ngẫm lại, cảm thấy cực kì vớ vẩn.
Có điều nếu Cổ Sách đã gật đầu thì sao lại không dám làm chứ.
Ngày hôm sau trở lại công ty, Đỗ Vân Hiên lại chỉnh sửa thêm một chút trên bản thiết kế gốc. Suốt một đêm dâm loạn vô luân trong nightclub, chỉ nghĩ đến đã khiến mặt đỏ tới tận mang tai, cộng thêm khí tức ngọt ngào lại xấu hổ khiến tim đập thình thịch.
Nhưng mà chuyện này cũng mở ra một cánh cửa mà trước giờ anh chưa từng để ý đến, đối với việc điều chỉnh ý tưởng cho thiết kế của anh cũng có tác dụng rất lớn, nhất là phải dùng trang sức như thế nào để thể hiện ra sự gợi cảm của cơ thể.
Tựa như vô tình lại đụng tới một phương pháp.
Bản thiết kế mới được vẽ ra, sau khi tan tầm Đỗ Vân Hiên lập tức đi đến biệt thự của Cổ Sách, chỉnh sửa một chút những hàng mẫu vòng cổ đã làm ngày hôm qua.
Vừa mới làm xong, Cổ Sách tựa như hẹn trước mà xuất hiện.
Đỗ Vân Hiên vẫn là lần đầu tiên cảm thấy chờ mong nam nhân này trở về.
"Ở đây sau này sẽ có thêm hoa văn, ý tưởng trước mắt của tôi là dùng đến hoa văn vĩ xà trong thần thoại cổ đại." Vẻ mặt lúc này của Đỗ Vân Hiên tuyệt đối không pha tạp một chút tình cảm cá nhân nào, ngữ khí chuyên nghiệp tựa như đang nói chuyện với khách hàng đến xem thành phẩm, "Đầu rắn trên vương miện sẽ khảm một viên đá vào, có thể dùng nó để điều chỉnh rộng hẹp của vòng cổ.
Ví dụ, thế này."
Hai ngón tay thon dài của Đỗ Vân Hiên cầm lấy một cái mấu nhỏ lộ ra, chậm rãi xoay nó.
Cổ lão đại vẫn rất có phong độ thoải mái ngồi trên sô pha mặc người chà đạp, bỗng nhiên quắc mắt lên.
Tựa như một con báo gấm đang biếng nhác phơi nắng thì bị một con thỏ trắng non nớt không hiểu chuyện đời giẫm một cái lên đuôi.
Đỗ Vân Hiên lập tức biết được tại sao nam nhân kia lại trầm mặc bất mãn.
"Siết chặt lắm sao?" Đỗ Vân Hiên lập tức vặn mấu ngược lại để cho vòng trên cổ Cổ Sách nới ra lỏng nhất, "Thực xin lỗi, kích cỡ không đủ lớn."
"Ý là sao?" Nam nhân quét mắt nhìn anh một cái.
"Hàng mẫu dựa theo kích cỡ của một người đàn ông trưởng thành bình thường làm ra." Đỗ Vân Hiên giải thích.
"Ý của em là," Cổ Sách nheo mắt lại, "Chồng em không được bình thường sao?"
Cổ lão đại cho dù mang vòng cổ, vẫn là Cổ lão đại.
Khí thế một khi không thu liễm, thập phần áp lực, vua của muông thú trên cổ bị đeo vào một vật ràng buộc chẳng những không hiện ra chật vật yếu ớt, ngược lại càng tăng thêm vẻ nguy hiểm tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể cắn người.
"Lần sau tôi sẽ làm hàng mẫu lớn hơn một chút." Bàn tay Đỗ Vân Hiên nhẹ nhàng ấn lên trán Cổ Sách, ý nói hắn ngửa cổ ra sau để tiện cho mình cởi bỏ vòng cổ bằng bạc, "Độ cong còn cần phải điều chỉnh, hẳn là sẽ có cách tốt hơn để kim loại tôn lên phần gáy… Đừng nhúc nhích, giữ nguyên như vậy một lúc, để tôi quan sát đường nét cơ bắp sau gáy anh."
Cổ Sách luôn là kẻ duy ngã độc tôn, chỉ có hắn mới nói kẻ khác đừng nhúc nhích, kẻ nào dám nói hắn không được nhúc nhích không cần phải mong chờ nhìn thấy mặt trời vào hôm sau.
Thế nhưng ngữ khí của Đỗ Vân Hiên thanh thanh đạm đạm, lại ẩn chứa lực lượng rung động lòng người.
Trên cổ ngứa ngứa, là đầu ngón tay mềm mại ấm áp của Đỗ Vân Hiên đang sờ sờ nghiên cứu.
Cổ Sách bị anh vuốt ve, đầu ngón tay trượt trên da thịt trơn bóng, phảng phất vô tình chạm đến mặt ngoài trái tim.
Rõ ràng có thể cự tuyệt, thế nhưng lại cam tâm tình nguyện mang tâm tình sủng nịch mà feel, cảm giác thực sự không tệ.
Vì thế, Cổ lão đại đường đường là đế vương hắc ám, xuất hiện ở đâu cũng uy nghiêm lãnh khốc lại tựa như một con mèo bự được chủ nhân vuốt ve, nghe lời ngẩng cổ, im lặng giữ nguyên tư thế.
"Được rồi, vất vả anh." Đỗ Vân Hiên nghiên cứu đã xong, cởi bỏ vòng cổ ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!