Chương 20: (Vô Đề)

Sau khi Đỗ Vân Hiên rời khỏi nightclub liền cùng Ngũ Tư Dân chỉ nghĩ cũng đã sợ muốn chết mỗi người một ngả. Anh mở cửa chiếc Regal của mình, hỏi địa chỉ nhà Dư Tiêm Tiêm, đưa nữ trợ lí run rẩy như lá vàng trước gió về nhà.

Đưa Dư Tiêm Tiêm về nhà, không để ý gì đến thiên ân vạn tạ hợp tình hợp lí của cô, Đỗ Vân Hiên lái xe trở về chung cư của mình.

Tuy rằng cũng coi như anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng Đỗ Vân Hiên không có quá nhiều cảm xúc. Anh chỉ làm chuyện mà mọi người ai cũng sẽ làm, hơn nữa trong lòng cũng không thoải mái, đến nightclub cũng vì thiết kế, kết quả không tìm được linh cảm lại rước đến một đống phiền toái.

Vì bù lại thời gian lãng phí ở nightclub, Đỗ Vân Hiên tiếp tục tăng ca, chung cư anh mua đương nhiên không xa hoa được như biệt thự của Cổ Sách, cũng không có thư phòng riêng biệt. Dưới ánh đèn cúi đầu phác họa, Đỗ Vân Hiên có chút nhớ đến… bộ dụng cụ chuyên nghiệp trong thư phòng ở biệt thự của Cổ Sách.

Đồng hồ gõ liên tục mười hai tiếng, Đỗ Vân Hiên mới xoa xoa mắt ngẩng đầu lên, vẫn vùi đầu vào làm việc, thắt lưng đã cứng ngắc tê mỏi, anh chậm rãi đứng lên, lấy tay ấn ấn thắt lưng vài cái, mới tắm rửa rồi đi ngủ.

Vốn tưởng rằng thiếu con sói xám đè lên ngực, chất lượng giấc ngủ sẽ tốt hơn những ngày trước, hóa ra lại không phải như vậy. Cả đêm Đỗ Vân Hiên gặp phải ác mộng, mơ mình không ngừng trượt chân trên mặt đường kết băng, đứng lên, lại trượt… Đứng lên, lại trượt chân một lần nữa…

Nếu có thân mình dễ chịu ấm áp của Cổ Sách làm chăn bông, có lẽ không gặp phải giấc mơ lạnh lẽo như vậy.

"Tỉnh rồi?"

Đỗ Vân Hiên mở to mắt, thấy gương mặt nam tính trên đỉnh đầu, ánh mắt mơ hồ có chút mệt mỏi, thế nhưng vẫn như cũ rất có thần.

"Lại thức cả đêm?" Đỗ Vân Hiên thuận miệng hỏi một câu, không đợi nam nhân trả lời, bước xuống giường đi vào phòng tắm rửa mặt.

Vừa bước ra ngoài, đã ngửi thấy hương vị mê người khiến người ta chảy nước miếng.

Bánh rán hành vừa rán xong đặt trên bàn ăn, bên cạnh còn có một ly sữa đậu nành lớn còn bốc khói, Đỗ Vân Hiên giữa không trung chạm đến ánh mắt của Cổ Sách, do dự một lúc liền đến ngồi xuống trước bàn ăn.

"Anh thực sự từng thi chứng chỉ đầu bếp?"

"Có thi, nhưng không lấy bằng."

Đỗ Vân Hiên nhã nhặn xé bánh rán hành thơm ngào ngạt, "Tại sao?"

"Tôi xiên giám khảo." Cổ Sách nhẹ nhàng bâng quơ cười cười, "Lão nói nếu tôi muốn lấy được chứng chỉ đầu bếp thì phải đút tiền, vừa lúc tôi không có tiền, trong tay lại có một con dao. Hương vị thế nào?"

Rất ngon.

Trong lòng Đỗ Vân Hiên thầm trả lời, nhưng lại giấu trong cổ họng, không có nói ra. Ăn xong nửa cái bánh rán hành, anh lau sạch tay mới cầm lấy sữa đậu nành chậm rãi uống.

Cổ Sách một tay chống lên bàn ăn, nâng cằm, thưởng thức tướng ăn được giáo dưỡng vô cùng tốt của anh, đột nhiên hỏi, "Nightclub chơi có vui không?"

Trong lòng Đỗ Vân Hiên lộp độp một chút.

"Tôi đến nightclub là vì muốn tìm linh cảm thiết kế. Đối với gợi cảm và đường nét trên cơ thể, tôi không đủ thấu triệt." Anh cân nhắc từng câu từng chữ giải thích.

"Không trách em được, là lỗi của tôi."

Nghe hắn nói vậy, Đỗ Vân Hiên kinh ngạc nâng mi.

Nụ cười Cổ Sách mang theo thâm ý khác, "Có thể thấy tôi dạy dỗ em vẫn chưa đủ hiệu quả, ừm…. gợi cảm và đường nét cơ thể."

Đỗ Vân Hiên thấy hắn dựa sát lại đây, bàn tay cầm cốc thủy tinh run lên. Cổ Sách nhấc cái ly khỏi tay anh, ngón tay thon dài chọc chọc lên mũi Đỗ Vân Hiên, "Ăn uống no đủ lại muốn đập ly? Vậy không được nha."

Đỗ Vân Hiên nhìn bóng lưng của hắn biến mất trong nhà bếp, mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Cũng may, chỉ là sợ bóng sợ gió.

◇ ◆ ◇

Vừa đến đá quý Lea, Ngũ Tiểu Lệ đã bước đến đầu tiên báo lại những tin tức quan trọng.

Chuyện thứ nhất, là Dư Tiêm Tiêm biến mất nhiều ngày đã đi làm trở lại, gầy đi không ít. Phỏng chừng là tên Mitsuishi Yamato biến thái quấy rối tình dục kia đã bị đuổi việc, người bị hại sau khi ổn định cảm xúc rốt cuộc đã xốc lại được tinh thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!